<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862</id><updated>2012-03-21T22:07:53.019+07:00</updated><title type='text'>Quán cháo trắng</title><subtitle type='html'>Thánh Tâm dịch</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25'/><author><name>Lá Xanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15192885159495202451</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='33' height='21' src='http://2.bp.blogspot.com/-_p-nERIRJ2Y/TZHeGQethTI/AAAAAAAAAK4/h34LzJQhsV4/s220/Moodofnature.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>48</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-332789465853432721</id><published>2009-09-26T21:41:00.001+07:00</published><updated>2009-09-26T21:41:30.525+07:00</updated><title type='text'>Hòn đá núi Hiện Sơn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gần Mao Sơn có nhiều núi nhỏ, trong đó có núi Hiện Sơn. Hiện Sơn rất nhỏ, chỉ vài ngọn đồi hợp thành, nhưng lại rất đặc biệt. Nếu như đi dọc theo dốc núi, sẽ nhìn thấy một trũng đá vụn dài, người ta gọi là cốc đá, không có cây cối sanh trưởng, không có nước chảy, đá vụn nhỏ to trong cốc tích tụ thành đống, tạo hình trông rất lạ mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu không biết địa mạo đặc thù đó hình thành như thế nào, chỉ là nghe sư phụ Trí Huệ nói, nơi này từng có giếng nước trong, nhưng không hiểu sao tự nhiên khô cạn, tạo thành địa hình đặc biệt như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có khoảng thời gian không xuống trấn Diểu, trấn thay đổi rất nhiều, tiểu cùng Giới Ngạo đi ngang qua quãng trường của trấn, phát hiện nhiều cửa hiệu nhỏ bán hàng thủ công mỹ nghệ, họ trưng bày rất nhiều sản phẩm đá, gồm các loại đá dùng để bỏ vào trong bồn hoa nhỏ, loại đá đã được dựng thành hòn non bộ,… chất đống trước các cửa hiệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu quay sang hỏi Giới Ngạo: Lúc này làm gì mà các thí chủ rộ lên phong trào bán sản phẩm đá công nghệ vậy hè?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Ngạo nói: Huynh không để ý thấy sao? Gần đây ở núi Hiện Sơn có nhiều người đến tìm đá lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu nhớ lại, thấy quả thực là như vậy. Những khi tiểu lang thang trên dốc núi, thường nhìn thấy có vài thí chủ nhặt đá, giờ xem lại có liên quan đến cái vụ buôn bán này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chuẩn bị đi xuyên qua quãng trường, tiểu chợt nghe có ai đó chào hỏi bên tai, nhìn lại, hóa ra là người quen: ông chủ cửa tiệm đá họ Lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến gần ông Lý, nhìn thấy ông ta đang chọn lựa đá trong đống đá trước mặt, tiểu có chút ngạc nhiên, liền hỏi ông đang làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Lý nói: Gần đây có nhiều khách muốn mua sản phẩm đá công nghệ, hôm qua nhờ mấy đứa lên núi vác về một ít, hôm nay phải chọn lại, rồi gia công, bán ra!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu nhìn kỹ lại, thấy đống đá bên trái ông Lý đã được chọn để gia công làm thành phẩm, đống bên phải là những hòn đá bị đào thải, dùng làm đá lót đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn đá được phân thành hai đống, tiểu thấy hình như cũng chẳng có gì khác biệt mấy, liền hỏi ông Lý: Ông dựa vào tiêu chuẩn nào để chọn ra đống đá đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Lý đáp: Dựa vào cảm giác!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vận mệnh của mỗi viên đá tùy thuộc vào cảm giác của ông Lý - hoặc là sẽ được người đời chiêm ngưỡng, hoặc là sẽ bị người đời đạp bỏ dưới chân. Con người có thể cũng như vậy, cho dù có cùng phẩm chất, chỉ vì một biến cố nhỏ, có thể liền sinh ra cuộc sống khác nhau. Đại đa số người đời bị vận mệnh chi phối, không có cách nào kháng cự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vận mệnh có khi bất công, chúng ta không có sức thay đổi; chúng ta có thể oán hận nó, nhưng tốt hơn hết là cần phải mỉm cười để tiếp nhận cuộc sống của mình, cũng như các viên đá vui vẻ nằm dưới chân người, không được chọn làm sản phẩm công nghệ, dù bị người đạp lên, vẫn lắc cắc vui vẻ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù bất cứ nơi nào, bất cứ thời khắc nào, kẻ ngăn cản chúng ta cười chỉ có thể là chính chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Niềm vui hiện diện nơi chúng ta với tay đến, khi chúng ta muốn vui, chúng ta có thể có niềm vui! &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-332789465853432721?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/332789465853432721/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/09/hon-nui-hien-son.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/332789465853432721'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/332789465853432721'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/09/hon-nui-hien-son.html' title='Hòn đá núi Hiện Sơn'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-4987197941656501996</id><published>2009-09-26T21:38:00.000+07:00</published><updated>2009-09-26T21:39:21.691+07:00</updated><title type='text'>Điện thoại của Giám đốc Vương</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một buổi chiều gần tối, trong khi quét chùa, Giới Sân nhặt được một chiếc điện thoại di động màu đen. Quý sư huynh biết chuyện, đoán là của một vị Phật tử nào đó bỏ quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc điện thoại dáng dấp hiện đại, trông lớn hơn chiếc điện thoại của Giới Ngạo nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên nói, người nào làm mất điện thoại chắc chắn sẽ gọi điện đến hỏi, nên bảo tiểu giữ bên mình để người đó liên lạc lại. Thầy còn cẩn thận căn dặn là chẳng nên xem bất kỳ tin nhắn nào của Phật tử, bởi phép lịch sự không được tìm hiểu đời sống riêng tư của người ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân đem điện thoại di động đặt trên bàn gần chiếc đơn. Suốt ngày không thấy động tịnh gì, tiểu bèn cầm lên xem, mới phát hiện vì máy hết pin nên đã tắt mất nguồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu vội chạy xuống trấn mua đồ sạc pin, về chùa cắm vào sạc. Mới có chút pin, điện thoại liền đổ liên hồi, hết cuộc này đến cuộc khác. Chủ máy có lẽ là người buôn bán lớn, nên mỗi lần nghe gọi, vừa nhấc máy lên a lô, Giới Sân đã giựt chắt cả mình, bởi họ cứ gọi tiểu là Giám đốc Vương, thái độ cũng rất khác nhau, có người lễ phép, có người giận dữ, có người nhẹ nhàng, từ tốn,… toàn là tìm Giám đốc Vương để giải quyết công việc, chỉ lạ một điều là ông chủ họ Vương nọ lại không hề gọi đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp điện thoại mấy ngày liền, Giới Sân đúng là bị việc này làm cho phiền phức, bởi người ta gọi đến quá nhiều. Tiểu đem việc trình lên quý sư phụ, quý sư phụ cũng cảm thấy rất lạ; xem ra chiếc di động này đối với chủ nó là hết sức quan trọng, nhưng tại sao chủ nó lại không chịu liên lạc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc này trải qua mấy ngày liên tiếp, Giới Sân thật tình chịu hết xiết, bèn mở danh bạ liên lạc điện thoại ra xem. Thấy có số di động của vợ chủ nhân, tiểu bèn điện thoại cho người này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phụ nữ tiếp điện thoại xong rất ngạc nhiên, cô nói, chủ máy di động là chồng cô, đang ngồi bên cạnh cô, hai người đang nghỉ mát mấy ngày, khoảng vài bữa sau thì đến chùa nhận điện thoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân đã biết được tông tích nên khóa máy, đợi chủ nó đến nhận lại. Vài ngày sau, có người đàn ông đến xưng họ Vương, tiểu quan sát thấy ông này tướng tá phốp pháp, đúng là người làm ăn buôn bán. Hỏi dò thân phận xong, tiểu bèn trao di động lại cho ông ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân đem thắc mắc của mình ra hỏi, rằng tại sao chiếc điện thoại quan trọng như vậy mà không liên lạc để nhận lại? Ông Vương tâm sự, nhà ông tự mở công ty thương mại, thường ngày vô cùng bận rộn, lần này ông đặc biệt xả hơi cùng vợ đi du lịch vài ngày, song vẫn có nhiều cú điện thoại liên lạc làm ăn. Bữa di động bị mất, thật cũng rất lo lắng, vì không biết làm sao mà khách hàng có thể liên lạc với mình. Ông cứ nghĩ là bị ăn trộm lấy mất, vì gọi vào số đó lần nào cũng nghe báo khóa máy, nên thôi không điện nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đầu không có ai liên lạc, ông Vương cảm thấy khó chịu, lo lắng vì mất điện thoại là mất nhiều hợp đồng làm ăn quan trọng. Nhưng sau một ngày không bị bận rộn vì những cú điện thoại, ông chợt cảm thấy lòng thảnh thơi. Lâu lắm rồi ông chưa có điều kiện du lịch cùng vợ con mà không bị ai quấy nhiễu như thế. Trong lòng ông nghĩ, dù sao thì điện thoại cũng bị mất rồi, may là danh sách liên lạc trong điện thoại di động, ông cũng còn lưu lại, nên không lo gì lắm. Thôi thì nhân cơ hội này đi du lịch nghỉ mát với vợ con một cách thật trọn vẹn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Vương chắc chắn đã từng nghĩ rằng điện thoại di động đối với ông rất quan trọng, vì nó chính là công cụ để giúp ông phát triển con đường kinh doanh. Nhưng một khi nó mất đi, ông Vương lại tìm ra được điều quan trọng hơn, đó chính là ngoài chuyện chạy theo danh lợi ra, con người ta cần phải tìm thấy cuộc sống an nhàn, thảnh thơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta thường nói có vài người, vài việc, khi mất đi mới phát hiện là quan trọng, tuy nhiên, bất cứ chuyện gì cũng có tính hai mặt, có vài sự vật, khi mất đi, chúng ta mới phát hiện nó không quan trọng gì, ngược lại hết sức phiền phức, rối rắm!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-4987197941656501996?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/4987197941656501996/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/09/ien-thoai-cua-giam-oc-vuong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4987197941656501996'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4987197941656501996'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/09/ien-thoai-cua-giam-oc-vuong.html' title='Điện thoại của Giám đốc Vương'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-1820107121552794823</id><published>2009-09-26T21:37:00.001+07:00</published><updated>2009-09-26T21:37:32.154+07:00</updated><title type='text'>Chiếc quần Jean bị rách</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Còn nhớ lần nọ có hai nữ thí chủ đến chùa, gương mặt họ trông khá giống nhau, đoán tuổi tác chắc họ là mẹ con, nhưng nhìn thần thái hai người lại có vẻ không tự nhiên cho lắm; cả hai không nói gì nhiều, lại tránh ánh mắt của nhau, cứ thế lặng lẽ vào chánh điện lạy Phật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người mẹ quen với sư phụ Trí Huệ, nên sau khi lễ Phật xong, bà để con gái đi vòng vãn cảnh chùa, một mình vào thỉnh giáo chuyện học Phật, chuyện gia đình với sư phụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ hình như hiểu được tâm sự của bà mẹ, liền dò hỏi, thì ra hai mẹ con vừa cãi cọ xong, nguyên nhân là do chiếc quần của cô con gái!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô con gái năm nay công việc vừa ổn định, có đồng ra đồng vào, liền mua cho mẹ chút ít đồ dùng, lại tự mua cho mình một cái quần jean.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời trang của giới trẻ dưới núi thật lạ. Ngày thường Giới Si mặc áo rách chạy chơi trong chùa, khách hành hương cảm thấy chú tiểu thật tội nghiệp, đến y phục cũng không được lành lặn, nhưng mấy năm nay thường thấy các cô cậu trẻ tuổi cố ý mặc chiếc quần jean rách toẹt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ thấy quần mới của con bị rách, cho là con gái không cẩn thận, nên khéo léo chọn miếng vải phù hợp với màu quần mà khâu vá lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm sau, bà mẹ đem chiếc quần vá xong đưa cho con gái. Vì việc này, hai mẹ con tranh cãi dữ dội. Con gái trách mẹ chưa hỏi mình mà đem chiếc quần đi vá, người mẹ bị tổn thương khi tấm lòng thương con của mình bị chính con gái phủ nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi người mẹ đi ra ngoài, sư phụ Trí Huệ bảo Giới Sân kêu người con gái vào cho sư phụ nói chuyện. Giới Sân đang lau kiếng gần đó, nhìn thấy cô con gái cúi đầu nghe sư phụ. Sư phụ từ tốn cười nói, cô lẳng lặng ngồi nghe, sau đó rất lâu, cô nhè nhẹ gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lát sau, Giới Sân nhìn thấy hai mẹ con ngồi ở băng đá sau chùa, hình như là vừa khóc xong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái hiểu biết của chính mình, không phải cũng là cái hiểu biết của người khác; đúng sai phải trái, thường không rõ ràng, không có ranh giới hay tiêu chuẩn nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi trách móc người khác, cũng nên nghĩ đến cái sai của người là do đâu? Nếu như không phải từ ý xấu, không gây nên hậu quả, thì có nên trách mắng người không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi gây gổ nên chăng nghĩ rằng, có mẹ trên đời là để cho con thương yêu và ngược lại, vì còn biết bao nhiêu người trên thế gian đến thiên chức làm mẹ, làm con cũng còn không có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều hôm đó, hai mẹ con thân thiết tay nắm tay xuống núi, như chưa từng xảy ra việc cãi cọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người con gái chợt quay lại vẫy tay tạm biệt mấy tiểu. Giới Sân cũng chắp tay đáp trả, liền phát hiện cái quần jean của cô con gái - thì ra người mẹ không khéo lắm, từ xa đã có thể nhìn ra màu quần và màu vải vá không giống nhau. Nhưng chỗ vá hình như có hình trái tim…&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-1820107121552794823?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/1820107121552794823/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/09/chiec-quan-jean-bi-rach.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/1820107121552794823'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/1820107121552794823'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/09/chiec-quan-jean-bi-rach.html' title='Chiếc quần Jean bị rách'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-6163810620821497380</id><published>2009-08-18T20:58:00.001+07:00</published><updated>2009-08-18T20:58:36.663+07:00</updated><title type='text'>Tâm tùy duyên</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hai tiểu sư đệ Giới Trần và Giới Si rất ham chơi. Mấy chú hay đến Bình Hồ vui đùa, có khi còn kéo cả tiểu Giới Sân đi cùng, nhưng Giới Sân chỉ ngồi nhìn hai chú chơi chứ không tham dự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên bờ Bình Hồ, hai chú đùa rất vui, lúc thì lội xuống chỗ nước cạn để té nước, lúc thì lượm đá trên bờ để ném lia thia, xem viên đá của ai lượn trên mặt nước bao nhiêu lần để tranh hơn thua, (người xuất gia mà còn tâm hơn thua thật là không nên chút nào!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước hồ rất trong. Hồ có nhiều cá, nên có người còn thích ngồi trên bờ câu cá. Hai tiểu thấy họ câu cá, liền hướng mấy viên đá về phía đó, khiến cá sợ không dám cắn câu. Họ thấy vậy liền thở dài, vác cần câu về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đây, ông Vương dọn nhà đến ở bên bờ Bình Hồ; gia đình ông gồm có ba thành viên, hai vợ chồng và một đứa con trai nhỏ. Chỗ chúng tôi chơi đùa tính ra cũng gần nhà ông, nên họ thường mở cửa sổ ra xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái kiểu vui vẻ của hai tiểu đã thu hút họ, khiến họ từ trong biệt thự đi ra. Người chồng nhìn chúng tôi rất lâu; vì ông nhìn thấy hai tiểu đùa giỡn nhiều ngày vẫn vui mà không biết chán, lấy làm lạ lùng, nên hỏi Giới Sân: Trò chơi đó có thật là vui hay không? Giới Sân gật đầu bảo, Bình Hồ thật là vui!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không lâu sau, cạnh chỗ hai chú tiểu chơi đùa, chúng tôi nhìn thấy đứa nhỏ cũng bắt chước chơi trò ném đá, nhưng ném được vài viên, nó liền chán, không muốn ném nữa. Hai vợ chồng tìm đủ mọi cách để kiếm ra trò chơi mới cho đứa con trai nhỏ, nhưng cũng chỉ được vài lần, nó liền không thích. Vài ngày sau, gia đình đó không ra Bình Hồ chơi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân hỏi sư phụ: Tại sao gia đình đó không tìm ra niềm vui bên Bình Hồ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ nói: Cách tìm niềm vui và tìm vật chất vốn không giống nhau. Nếu không có cái tâm tùy duyên, tùy hỷ mà bằng nhiều cách để đạt được niềm vui, thì niềm vui cũng không bền được. Người cố ý tìm kiếm lại cách niềm vui xa hơn. Người vô ý, thuận theo tự nhiên, ngược lại càng tiếp cận được nhiều niềm vui!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Si, Giới Trần không ngừng chạy nhảy tứ tung, trò chơi nào cũng có thể cười vui sảng khoái, vì trong tâm hai chú đã có tâm tùy hỷ, tùy duyên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân ngồi bất động bên bờ hồ, xem mặt hồ nước dợn, đơn giản vậy thôi nhưng vẫn cứ cảm nhận được niềm vui, vì bên trong tiểu đã tiềm tàng tâm thanh tịnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều và ít, giàu và nghèo, động và tịnh… không có liên hệ gì với hạnh phúc, niềm vui. Nếu có được tâm tùy duyên, hài lòng, bất luận chúng ta ở đâu cũng đều có thể tìm được niềm vui, hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-6163810620821497380?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/6163810620821497380/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/tam-tuy-duyen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6163810620821497380'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6163810620821497380'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/tam-tuy-duyen.html' title='Tâm tùy duyên'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-5717867212589188915</id><published>2009-08-18T20:57:00.001+07:00</published><updated>2009-08-18T20:57:57.911+07:00</updated><title type='text'>Sự buông bỏ của ông chủ họ Khúc</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu, tiểu nhìn thấy thí chủ họ Khúc, khi đó ông đang ở trong nhóm khách hành hương, mà đoàn khách này rất đặc biệt, nhiều người trong số họ cầm dụng cụ nhiếp ảnh trong tay. Họ là đoàn làm phim, quay ở gần chùa, đang gặp chút sự cố, chỉ còn cách dừng lại vài ngày, rảnh rỗi không có gì làm, nên họ đến chùa du ngoạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi lạy Phật, ông Khúc trông rất thành khẩn, tư thế và động tác đều nghiêm trang, có thể thấy ông thông hiểu Phật pháp, ngoài ra còn cạo đầu trọc giống như các tiểu nữa. Sư phụ Trí Hằng nhân dịp này giáo huấn mấy chú chóp sợ việc cạo đầu hàng tháng rằng: Mấy đứa là hàng xuất gia lại không thành khẩn như hàng Phật tử tại gia, ngày thường tìm mấy đứa cạo đầu cứ trốn tới trốn lui, còn lạy Phật thì nghiêng bên này ngả bên nọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi biết trong nhóm nghệ sĩ có không ít người quy y Tam Bảo, lòng rất cảm khái, có lẽ vì họ đóng quá nhiều vai diễn nên cảm nhận được luật vô thường, nhân quả của Phật giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều, sư phụ Trí Hằng nghe mấy đồng nghiệp ông Khúc nói, vì ông Khúc bị đầu hói nên cạo đầu cho dễ coi! Do việc này, Giới Sân có ấn tượng sâu sắc với ông Khúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần thứ hai ông Khúc đến chùa là vào mùa xuân năm ngoái. Lần này Giới Sân thấy ông ta sao lặng lẽ quá, hình như có tâm sự gì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ngồi trước mặt sư phụ Trí Duyên, sư phụ bảo ông hãy giãi bày tâm sự của mình. Ông nói, ông là một đạo diễn, nhưng không nổi danh lắm, nên luôn muốn đạo diễn một bộ phim hay. Năm trước, cơ hội chợt đến dồn dập, một lúc có đến hai hãng phim cùng muốn hợp tác, ông phải nhận lời một phía. Đối tác của ông là một nữ tiến sĩ, xem ra cũng không đến nỗi nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy từ chối đạo diễn cho bộ phim kia, nhưng ông nghĩ là mình chọn lựa chính xác. Trên cuộc đời tuy có nhiều người thấy lợi quên ân nhưng ông vẫn giữ vững nguyên tắc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có điều, sự tình lại thay đổi. Hôm ký hợp đồng, nữ tiến sĩ bảo quên đem cái mộc, yêu cầu được đem văn kiện về để đóng dấu. Qua vài ngày, ông Khúc thúc hối đối tác ký ước, nữ tiến sĩ không tiếp điện thoại. Ông Khúc sai người hỏi thăm, hóa ra cô ta đã ký hợp đồng với người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đợi chờ chỉ là con số không, cơ hội hiếm có cũng đã lỡ dịp. Thời gian đó, ông Khúc tâm tình trống rỗng, có lúc uống rượu để tìm quên, uống say lại gọi điện mắng chửi nữ tiến sĩ. Đầu dây bên kia có khi không tiếp, có khi nghe mà không nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc muốn hỏi sư phụ Trí Duyên rằng, chúng ta có nên giữ nguyên tắc? Và liệu người sống tốt có chắc là sẽ có quả báo tốt hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên trả lời: Có vài việc, nếu như không thể thay đổi thì nên buông bỏ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc nói: Con đã thử buông bỏ, nhưng cuối cùng lại không thể làm được!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên dẫn ông ra ngoài phòng, chỉ lên đỉnh núi Mao Sơn, nói: Chú hãy leo lên đỉnh núi này, những nghi ngờ của chú sẽ được giãi bày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc bước về phía trước, chực leo lên đỉnh núi, chợt sư phụ Trí Duyên cản lại, chỉ vào lư hương trong chùa, bảo: Chú hãy vác cái lư hương này lên luôn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc lư hương đó rất to, lại được chế tạo bằng đồng, không thể nào dời đi được. Ông Khúc ngơ ngác, đứng trước lư hương, dùng hết sức để dời nó, song lư hương vẫn không động đậy, muốn đem nó lên núi là việc không thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ cười, nói với ông Khúc: Thật ra, mục tiêu của chú là leo lên núi, không mang theo chiếc lư hương cũng được!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều đó, ông Khúc đứng trước lư hương rất lâu, cuối cùng ông thở dài và cười, cầm chiếc điện thoại gởi tin nhắn cho nữ tiến sĩ, rồi tạm biệt chùa xuống núi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có dạo, Giới Sân lại gặp ông Khúc. Lần này ông đội cái mũ, Giới Sân không biết tóc ông đã mọc ra nhiều chưa, nhưng nhìn ra tâm tình của ông đã tốt hơn lúc trước. Đồng nghiệp của ông nói, không lâu trước đó ông đã lãnh được tiền thưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc nhìn Giới Sân cười một cách đắc ý. Giới Sân hỏi xem chuyện lần trước diễn ra như thế nào? Ông Khúc bảo, lúc đó ông gởi tin nhắn cho nữ tiến sĩ, nói: “Tôi không ghét cô nữa, vì mục tiêu của tôi là leo lên đỉnh núi!”. Sau đó, ông bỏ số điện thoại của cô ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta còn nhiều việc quan trọng để làm hơn là thù hận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-5717867212589188915?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/5717867212589188915/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/su-buong-bo-cua-ong-chu-ho-khuc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/5717867212589188915'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/5717867212589188915'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/su-buong-bo-cua-ong-chu-ho-khuc.html' title='Sự buông bỏ của ông chủ họ Khúc'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-7574813952615120497</id><published>2009-08-07T20:05:00.002+07:00</published><updated>2009-08-07T20:17:14.882+07:00</updated><title type='text'>Có hai chữ người đời ít biết</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong trấn Diểu có một hộ gia đình nọ, gia cảnh giàu có, rất thèm có đứa con trai, thậm chí chịu đóng tiền phạt để sanh thêm con, nhưng sanh mãi đến lần thứ ba mới được, nên rất yêu chìu. Đứa con trai ấy cứ thấy thức ăn ngon, đồ chơi đẹp thì liền đòi cho bằng được, cũng may là gia đình giàu có nên đều có thể đáp ứng. Bé trai tuy có chút bốc đồng nhưng cũng không hư hỏng gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa hạ năm nọ, nhà đó dẫn cậu con trai, đang học lớp ba, lên núi du ngoạn. Họ lễ Phật trong chánh điện, hai vợ chồng toàn khấn nguyện cho con, như hy vọng việc học của con trai sau này sẽ thành đạt, thân thể khỏe mạnh v.v…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứa con trai nhìn thấy Giới Si, Giới Trần bằng tuổi cậu đang chạy đi chạy lại trong sân chùa, không ai quản thúc, cũng không cần làm bài tập, liền sanh tâm ngưỡng mộ, nói với cha mẹ rằng cậu muốn ở chùa Thiên Minh một thời gian. Hai vợ chồng khuyên con không được, bèn tìm sư phụ để thương lượng. Quý sư phụ mới đầu không đồng ý, nhưng rồi không chịu nổi cảnh hai vợ chồng cứ năn nỉ ỉ ôi, nên đành phải đồng ý cho đứa trẻ trú lại trong chùa 10 ngày, với điều kiện: nếu muốn ở chùa, cậu bé phải tuân thủ mọi quy luật của chốn thiền môn, các giới cấm của Sa di, ngay chỉ một giới cũng không được phạm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứa trẻ vì nhất định muốn ở chùa nên đồng ý. Cha mẹ cậu bé không an tâm, liền thỉnh sư phụ chiếu cố, khi xuống núi lại sai người mua nhiều đồ ăn, đồ dùng đem lên chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên cho người mang trả, nói đứa bé chỉ ở chùa có 10 hôm, không có gì phải quan trọng hóa vấn đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chập tối, sư phụ Trí Duyên dẫn cậu bé đến thiền đường, giảng cho hắn nghe quy củ. Hắn cứ tò mò nhìn khắp phòng, không ngừng gật đầu, mà chẳng biết có nhớ lời dạy của sư phụ hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên nói xong, cậu nhỏ chuẩn bị đi vào phòng ngủ cùng mấy tiểu. Sư phụ Trí Hằng chợt nói với cậu, chùa còn một quy củ nữa, nếu như phạm hết 10 giới, thì phải dùng đến hình phạt nặng nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân lấy làm lạ, vì tiểu đã ở trong chùa lâu như vậy, cũng không biết hình phạt nào nặng nhất dùng để phạt tăng chúng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé không quen quy củ, lúc 4 giờ khuya hôm sau vẫn cứ say ngủ, Giới Trần, Giới Si phải kéo hắn ngồi dậy, sợ hắn bị phạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tụng kinh khuya, hắn cứ ngủ gà ngủ gật, bị sư phụ Trí Hằng đánh mấy cái. Sư phụ Trí Duyên còn kể chuyện bảo hắn rót trà, hắn lại làm bể ly của khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dần dần, cậu bé phát hiện ra cuộc sống của chùa không hề dễ dàng như cậu nghĩ, không chỉ riêng lề lối sinh hoạt, mà cả chuyện ăn uống cũng khó kham, vì chùa chỉ ăn một ngày 2 bữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nọ, lúc gần tối, sư phụ Trí Hằng lại cản không cho gia đình cậu bé đem thức ăn vặt đến. Buổi tối, cậu bé cứ lăn qua trở lại mãi mới ngủ được. Vài ngày liên tiếp sau đó, hắn phạm hết giới này đến giới khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ năm, hắn đã phạm giới tám lần, còn những việc nhỏ nhặt khác thì khỏi phải nói. Buổi chiều, cha mẹ hắn đến thăm, hắn nhào vào lòng cha và mẹ khóc òa, nhất định đòi theo họ xuống núi. Người mẹ ôm con trai vào lòng bật khóc, người cha bên cạnh cũng không ngớt thở dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cậu bé sắp xuống núi, cha mẹ hắn còn bảo hắn lại nói lời tạm biệt với các chú tiểu, hắn chỉ dám cầm tay mấy tiểu, sau đó ôm chặt lấy người mẹ không dám buông ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nói hồi trước, mỗi khi cậu ta không nghe lời, hai vợ chồng liền hù cậu, nếu không vâng lời sẽ bị ông Kẹ bắt đi, nhưng chẳng có chút hiệu quả gì. Sau này chỉ cần nói, nếu không vâng lời sẽ đưa trở lại chùa núi, hắn ta liền ngoan ngoãn vâng lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lần, Giới Sân hỏi sư phụ Trí Hằng rằng hình phạt nghiêm trọng của chùa là gì? Sư phụ cười nói: Chỉ sợ thằng nhỏ không chịu về nhà, nên nói hù nó thôi, chứ thực sự cũng không có gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên núi Mao Sơn tuy có hương thơm bay phảng phất, nhưng đó không phải là nơi tịnh độ như chúng ta nghĩ; dưới núi Mao Sơn có nhiều việc phiền phức, nhưng không phải là cuộc sống tẻ nhạt. Trên đời có hai chữ mà người đời ít biết, đó chính là hai chữ Tri Túc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-7574813952615120497?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/7574813952615120497/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/co-hai-chu-nguoi-oi-it-biet.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/7574813952615120497'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/7574813952615120497'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/co-hai-chu-nguoi-oi-it-biet.html' title='Có hai chữ người đời ít biết'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-7224613984869963952</id><published>2009-08-07T19:58:00.002+07:00</published><updated>2009-08-07T20:13:57.990+07:00</updated><title type='text'>Pháp duyên của mỗi người</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Phong cảnh Mao Sơn nổi tiếng nhất là thác nước Tam Trùng (Tam Trùng Bộc). Nước trên núi trắng muốt từ từ đổ xuống; nước chảy, những cánh hoa theo sóng rung rinh. Ngước mắt nhìn lên trời cao, từ nơi này, sẽ thấy được sự đặc biệt thấu suốt của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một Phật tử lớn tuổi nói: Dưới cây cổ thụ, tìm hòn đá mà ngồi, nhắm mắt dưỡng thần, bên tai còn nghe tiếng nước chảy róc rách; nghe tiếng côn trùng bay trên không, hoặc con ong lấy mật về tổ. Mắt chưa mở, tựa thể vẫn thấy cánh hoa mềm mại sắc màu xuôi trôi theo thác nước cùng với những con cá trong đầm nhỏ bơi lội tung tăng... thoáng hiện trong đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ta còn nói: Cảnh đẹp trong tâm thường dừng lại ở đó, nếu như truy ra cánh hoa trôi dạt đến đâu, phải chăng hóa thành bùn để bón cho hoa? Như vậy thì không còn đẹp nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thác nước Tam Trùng tuy đẹp, nhưng không phải là nơi mà tiểu thích đến. Vì trong mắt tiểu, tất cả cảnh đẹp nhìn thấy, vĩnh viễn không thể bì được với tâm điềm tĩnh, an lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SnwoWJUoBxI/AAAAAAAABHU/KOI6SpByb-8/s1600-h/tieu.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 257px; height: 236px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SnwoWJUoBxI/AAAAAAAABHU/KOI6SpByb-8/s400/tieu.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5367209216843450130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Tiểu thích mang quyển sách đến ngồi cạnh hòn đá phía bên phải chùa. Ở đó, có vài cây to, bình thường không ai đến, ngay cả đường đi cũng không có, cứ thế xuyên qua đám cây là đến hang động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi này vẫn có cây, nhưng chỉ có một cây duy nhất; cây cao to nhưng lá không nhiều, ánh sáng nhẹ nhàng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống lổ đổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tìm hòn đá, phủi bụi trần, dựa vào bên cây lật từng trang kinh; thỉnh thoảng một chiếc lá được gió đưa rơi vào kinh văn, thuận tay nhặt lấy, ép vào trong sách, làm dấu số trang đã đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi này không nước không hoa, chỉ có sự u tịch độc đáo, khiến người tĩnh tâm. Có thể đây là nguyên nhân khiến tiểu thích nơi này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính tình của Giới Ngạo không giống với tiểu lắm, không giống người ở cửa Phật, hắn thích chạy nhảy; tiểu thường kéo sư đệ đến đó đọc kinh sách. Tiểu nghĩ, cảnh đẹp như thế biết đâu có thể khiến tâm Giới Ngạo an tĩnh mà tu hành, chỉ là Giới Ngạo chưa bao giờ chịu đến đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần chú chó Giới Ngôn ngậm cái vớ của Giới Ngạo, từ trong chùa chạy đến tìm tiểu Giới Sân, Giới Ngạo liền đuổi theo đến đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu đang xem sách dưới gốc cây, nhân cơ hội này, đưa quyển kinh cho hắn xem. Giới Ngạo đón lấy kinh, học cách tiểu, ngồi dưới cây đọc sách, nhưng chỉ kiên trì được một chút, rồi không chịu nổi, liền chạy đi đá banh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân không hiểu nên thỉnh giáo sư phụ: Tại sao một  nơi u tịch như thế mà cũng không thể khiến cho cái tâm hiếu động của Giới Ngạo thanh tịnh được?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ dạy: Mỗi người đều có pháp duyên khác nhau, cái khác nhau giữa người và người không chỉ ở bề mặt. Cảnh đẹp trong tâm con, người khác chưa chắc đã cảm nhận được. Đừng dùng cái tiêu chuẩn của mình mà nhìn người khác, cũng đừng nghĩ sẽ thay đổi được người khác. Bên núi đá u tịch không phải là nơi Giới Ngạo trở về. Chúng ta đừng nên kỳ vọng mỗi người đều trở nên giống chính mình!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-7224613984869963952?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/7224613984869963952/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/phap-duyen-cua-moi-nguoi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/7224613984869963952'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/7224613984869963952'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/08/phap-duyen-cua-moi-nguoi.html' title='Pháp duyên của mỗi người'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_kpQRIPp9WG8/SnwoWJUoBxI/AAAAAAAABHU/KOI6SpByb-8/s72-c/tieu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-6273386965448239993</id><published>2009-06-17T21:19:00.001+07:00</published><updated>2009-06-17T21:19:50.863+07:00</updated><title type='text'>Một lần đóng phim</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm đó, ông đạo diễn họ Khúc lại đến chùa Thiên Minh. Mới bước vào chùa, trông thấy chúng tôi, ông liền lớn tiếng chào hỏi. Chúng tôi nhìn ông cười. Ông chợt ngại ngùng, nói vào chùa làm huyên náo, thật không lễ phép gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đem ghế lại mời ông ngồi. Tóc ông vẫn chưa mọc ra, bộ quần áo trên người cũng rất giống kiểu tu sĩ dễ khiến người ngộ nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông nói rõ lý do đến chùa. Thì ra ông đang ở gần đó chỉ đạo quay phim. Bộ phim lần này cần có hai chú tiểu. Các diễn viên quần chúng đều không làm ông hài lòng. Ông cảm thấy họ diễn không nhập thần, không có khí chất của tu sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân và Giới Ngạo cùng cười. Làm tu sĩ có khí chất gì cơ chứ, giữa chúng tôi và quý Phật tử có gì khác biệt?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đang quay phim, ông Khúc chợt nhớ lại các chú tiểu ở chùa Thiên Minh, ông muốn nhờ Giới Sân và Giới Ngạo giúp đỡ cho một cảnh quay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nhờ đóng phim, chúng tôi cảm thấy lo lắng, tò mò, muốn đi đóng thử, nhưng cũng có chút chần chừ, nên quyết định đi thỉnh ý quý sư phụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Huệ hơi do dự: Để Giới Ngạo và Giới Sân đi đóng phim không có vấn đề gì, nhưng nói về thân phận tu sĩ của các chú, đừng đóng nhiều cảnh với các nữ diễn viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc thỉnh sư phụ an tâm, chỉ là muốn quay vài cảnh đối thoại, không có đóng cảnh nào với các nữ diễn viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm sau, theo thời gian đã hẹn, các tiểu tôi đến trường quay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đoàn làm phim có mấy nữ diễn viên; nhìn thấy chúng tôi họ liền cười, nói với ông đạo diễn Khúc rằng, ông tìm đâu ra hai diễn viên quần chúng trông giống mấy tiểu hòa thượng thực quá vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người bèn xúm nhau ngắm nghía chúng tôi, khen ngợi chúng tôi thật yêu nghề, đến phục trang của tu sĩ cũng chuẩn bị đâu đó rất đàng hoàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc nén cười không nói năng gì, chỉ chú tâm hướng dẫn kịch thoại cho chúng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kịch thoại rất đơn giản, chỉ là vai nam chính hỏi một chú tiểu: Tiểu sư phụ, sư phụ có thấy một người ác vừa chạy qua đây không? Hắn chạy về hướng nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, chú tiểu đáp: Thiện tai! Thiện tai! Oan oan tương báo cho đến bao giờ mới dứt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn một chú tiểu khác thì đang quét chùa phía đằng xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là bộ phim cổ trang, chỉ có chúng tôi là không cần thay y phục, vì phục trang tu sĩ đã mấy ngàn năm qua chưa hề thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Khúc vốn muốn Giới Sân đóng vai nhân vật trả lời, nhưng ông lại suy nghĩ, Giới Sân hàng ngày thường quét chùa, dáng vẻ cũng đàng hoàng, nên quyết định để cho Giới Sân đóng vai chú tiểu quét chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kịch thoại rất ngắn, nhưng lại quay rất lâu. Ông Khúc cứ liên tục la to “stop”, không phải vai nam chính nói sai, mà chính do Giới Ngạo đang đóng phim mà cứ thấy tức cười. Có một lần stop là do Giới Sân. Khi Giới Sân đang đóng cảnh quét chùa, ống kính chĩa về phía tiểu, tiểu liền ngẩng mặt lên cười, trong khi ông Khúc muốn Giới Sân cứ tiếp tục cúi đầu quét chứ không cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ thế, Giới Sân chỉ được cúi đầu chăm chú quét chùa, quét đến lần thứ 20 mới quay xong cảnh đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về chùa rất lâu sau mấy tiểu mới nhận được cái đĩa ông Khúc gởi đến. Vì bộ phim chưa hoàn thiện nên còn nhiều đoạn chưa xử lý. Quý sư phụ, quý huynh đệ trong chùa cùng vài Phật tử quây quần trước máy vi tính vừa xem vừa cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các tu sĩ sống trong thế kỷ XXI, so với cuộc sống của các thí chủ thì có gì sai biệt? Cùng lên mạng, cùng xem tivi, cùng xem sách báo…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuồn cuộn hồng trần, nếu tâm không có bụi trần, thì ở đâu mà không giác ngộ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-6273386965448239993?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/6273386965448239993/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/06/mot-lan-ong-phim.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6273386965448239993'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6273386965448239993'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/06/mot-lan-ong-phim.html' title='Một lần đóng phim'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-4115762921021985190</id><published>2009-06-17T21:15:00.000+07:00</published><updated>2009-06-17T21:17:17.387+07:00</updated><title type='text'>Tịnh độ giữa trần gian</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có lần Giới Sân xem Châu Tinh Trì diễn trong Đại nội mật thám 008, còn nhớ trong đó có đoạn thưởng rượu: vị nữ diễn viên cầm ly rượu nho bảo mọi người nếm thử. Hầu hết mọi người đều uống một lần là cạn ly, kết quả họ đều bảo rằng, ly rượu nho này vừa chua vừa chát, không ngon tí nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Châu Tinh Trì giải thích: Đây là một ly rượu ngon, chỉ vì phương pháp thưởng rượu của mọi người không đúng. Khí quan cảm thụ vị chua chát nằm ở hai bên lưỡi, còn khí quan cảm thụ vị ngọt ở ngay đầu lưỡi. Muốn thưởng rượu nho cho ngon, quý vị nên cuốn đầu lưỡi lại. Như vậy khí quan cảm thụ vị ngọt nơi đầu lưỡi phát huy tối đa công dụng, tránh được cái vị chua chát ở hai bên lưỡi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống của con người cũng thế. Chúng ta nên học cách né tránh đi vị chua chát để thể hội được cảm giác ngon ngọt của cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường trên núi Mao Sơn rất hẹp, được ghép lại từ những viên đá nhỏ màu xanh. Những hòn đá này không biết có tự lúc nào, do không ai phụ trách sửa chữa, có đoạn đá bị bể nhỏ cả, nên rất khó đi lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó có trận mưa lớn, đường lên Mao Sơn sau khi bị nước mưa ngâm ngập, trở nên lầy lội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm trước, sư phụ Trí Duyên có bảo mọi người rằng ngày hôm sau sư phụ sẽ ở chùa kể chuyện. Do vậy, dù đường núi không dễ đi, vẫn có nhiều Phật tử đến chùa đúng giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lộ trình lên núi như vậy, giày dép của mọi người đều dính ít nhiều bùn đất. Quý Phật tử trước khi vào chùa đều dậm chân cho sạch sẽ, nhưng vẫn không hết được bùn sình. Chỉ một lúc sau, tiểu phát hiện trước sân chùa đã la liệt những cục đất bùn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu rất bực, xem ra lần sau phải để cái bàn chải ở đây, như vậy các thí chủ mới chà sạch giày dép, vừa khỏi làm bẩn sân chùa, vừa không ảnh hưởng đến các thí chủ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt nghe có tiếng cười sau lưng, tiểu quay đầu nhìn lại, thì ra sư phụ Trí Duyên. Không biết sư phụ đứng sau lưng tiểu từ khi nào. Sư phụ hơi nép người sang một bên, bước vào cái sân nhỏ đầy bùn, cẩn thận từng bước một, mỗi bước lựa vào chỗ sạch để đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến trước Phật đường, sư phụ quay lại nói với tiểu: Giới Sân, con xem! Bùn tuy nhiều, nhưng đi như vậy giày dép vẫn không bị dơ bẩn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sống trên đời, làm sao không dơ bẩn được, cho nên phải học cách tìm ra nơi sạch sẽ để bước tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùn đất nhiều thì sao? Cuộc đời nhiều não loạn thì sao? Thì vẫn còn nơi thanh tịnh thuần khiết. Trong bùn nhơ vẫn còn chỗ cho nước sạch. Quyền chọn lựa luôn ở trong tay bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học cách nhảy qua những bùn đất li ti là điều vô cùng quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để ánh mắt xuyên qua làn sương trước mặt, chú ý làm chi có sương vướng mắt. Khi ánh mặt trời xuất hiện, những làn sương ám kia sẽ không còn hiện diện nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-4115762921021985190?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/4115762921021985190/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/06/tinh-o-giua-tran-gian.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4115762921021985190'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4115762921021985190'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/06/tinh-o-giua-tran-gian.html' title='Tịnh độ giữa trần gian'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-5780977857068909025</id><published>2009-06-17T21:10:00.002+07:00</published><updated>2009-06-17T21:14:57.002+07:00</updated><title type='text'>Thụt lùi là để tiến lên</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngoài việc có cái đầu nhẵn ra thì hai tiểu sư đệ Giới Si và Giới Trần cũng không khác gì mấy đứa trẻ tiểu học dưới núi: mỗi ngày hai lần làm bài tập do sư phụ Trí Duyên và sư phụ Trí Huệ phụ trách giảng dạy, thời gian còn lại các chú chỉ lòng vòng chạy nhảy quanh chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cách đùa giỡn của mấy đứa trẻ dưới núi được hai chú bắt chước rất nhanh, thỉnh thoảng lại sáng tạo thêm vài trò mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ nhiên các chú không có các thứ đồ chơi mắc tiền, chỉ một vài thứ tự chế như đánh cọc, nhảy dây, đá cầu… Trẻ con dễ dàng phát hiện những niềm vui vốn không liên hệ gì tới tiền bạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nọ, Giới Sân đang quét chùa, chợt nghe hai chú tiểu kêu “ái da, ái da”, bèn ngước đầu lên nhìn, thấy hai chú đang thi nhảy xa, vẽ trên đất một đường dài màu trắng, lần lượt nhảy tới nhảy lui. Giới Sân nghĩ, Giới Trần chắc là thua thôi, vì Giới Si cao to hơn, thường ngày lại hoạt động nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu bèn ngồi lên bậc tam cấp nơi sân chùa, nhìn hai chú thi nhảy, không ngờ phát hiện thấy Giới Trần nhảy không thua kém gì Giới Si. Vừa nhảy, hai chú vừa không ngừng tranh cãi xem ai nhảy xa hơn. Giới Ngạo đi ngang, cười ngạo hai tiểu sư đệ: Nhảy ngắn như vậy mà không biết mắc cỡ, còn bày đặt thi với đua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai chú không chịu thua, muốn thi nhảy cùng sư huynh Giới Ngạo. Giới Ngạo đồng ý, một mình chấp hai chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Trần, Giới Si cùng thương lượng. Cuộc thi cần có thắng bại, nếu hai chú thắng, sẽ làm sư huynh Giới Ngạo một ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân bị cuộc thi thu hút, đứng một bên nhìn hai chú nhảy. Tuy hai chú nhảy không xa, nhưng nếu cộng lại thì cũng không ngắn lắm. Giới Sân đoán, lần này Giới Ngạo sẽ thua chắc thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu Giới Ngạo nhìn thấy hai chú nhảy, cũng lo lắng, rờ đầu suy nghĩ tìm cách đối phó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới lượt mình, Giới Ngạo chuyển người, thụt lùi mấy bước, lấy đà chạy trợ lực, sau đó phóng nhanh về phía trước. Bước nhảy của chú rất xa, vượt qua cái mức mà hai tiểu đã làm dấu trước đó. Hai tiểu không ngờ sư huynh Giới Ngạo có thủ đoạn, liền nói: Sư huynh ăn gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Ngạo thấy rằng mình thắng hai sư đệ theo cách không lấy gì làm hay ho lắm, nhưng cũng lè lưỡi nói: Huynh thắng rồi. Nói xong, tiểu ta liền chạy tuốt vào chánh điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân chúm miệng cười. Tuy Giới Ngạo dùng thủ đoạn để thắng cuộc thi, nhưng phương pháp đó không phải không có lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi chúng ta xử lý các sự tình, không cứ nhất thiết lúc nào cũng dùng sức để tiến lên. Đôi khi chúng ta cũng phải thối lui một chút để lấy đà. Thối lui nhưng kết quả lại là sự thành công.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-5780977857068909025?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/5780977857068909025/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/06/thut-lui-la-e-tien-len.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/5780977857068909025'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/5780977857068909025'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/06/thut-lui-la-e-tien-len.html' title='Thụt lùi là để tiến lên'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-8840906915998752328</id><published>2009-05-12T14:34:00.002+07:00</published><updated>2009-05-12T14:38:24.576+07:00</updated><title type='text'>Lão tiên sinh quán trà Chiêu Phước</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gần Trấn Diểu có vài khu sản xuất trà, nên người đến trấn mua trà tương đối nhiều. Cả thảy có ba nơi bán trà, một là chợ bán trà trong trấn, hai là xí nghiệp chế biến trà, ba là quán trà Chiêu Phước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân chưa đến các nơi khác, chỉ nghe anh Giới Yên nói phương thức kinh doanh của quán trà Chiêu Phước không giống với các quán trà trên thành thị. Quán trà trên thành thị thường dựa vào việc bán nước trà và thức ăn điểm tâm mà kiếm tiền; còn quán trà Chiêu Phước thì không, ông chủ quán không nhắm vào việc bán nước trà để kiếm tiền, vì cư dân trong trấn ít người quen việc uống trà lúc nhàn rỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chủ Tần tạo quán này làm nơi cho người mua trà và người bán trà đàm phán chuyện mua bán. Quán trà Chiêu Phước chủ yếu kinh doanh hai tháng, vào mùa thu hoạch trà lá tháng 4 và tháng 5, còn thời gian khác chỉ cần duy trì nhịp độ bình thường. Nước trà của quán Chiêu Phước rất rẻ, bình dân 5 cắc một ly, mắc cũng không hơn 2 đồng. Rẻ là rẻ vậy, nhưng trà ở đây ngon nhất, do các ông chủ vườn trà tặng cho quán Chiêu Phước để quảng cáo thương hiệu của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buôn bán tốt nên có người bắt chước; có hai thí chủ ở thành thị đến nơi này mở quán trà, vị trí gần quán trà Chiêu Phước, chất lượng trà cũng giống nhau, vì cạnh tranh nên bán giá còn rẻ hơn. Vì lẽ này mà quán trà Chiêu Phước bị phân chia bớt khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chủ Tần có chút bực mình hai quán kia, nhưng không muốn hạ giá để giành giựt khách, vì thật ra bán nước trà cũng không lời bao nhiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông quyết định mở một số hoạt động quảng cáo, cho mời đoàn hát kịch từ trấn bên cạnh về. Diễn viên không nhiều, chỉ có bốn người, một lão tiên sinh và ba đệ tử, nhưng đoàn hát của họ rất có tên tuổi, mỗi tháng đều biểu diễn ở quảng trường của trấn. Diễn xuất của họ rất đặc sắc, chỉ cần họ đến, quảng trường luôn luôn đông nghẹt người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lão tiên sinh trưởng đoàn hát mang họ Trần, vốn là một Phật tử thuần thành, ông quen với chúng tôi, vì mỗi lần đến trấn Diểu biểu diễn ông đều đến chùa Thiên Minh lạy Phật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa quán trà Chiêu Phước có một khán đài nhỏ, mỗi tuần sắp xếp một lần để cho ban hát biểu diễn tiết mục. Điều kiện ở đây lại tiện hơn ở quảng trường, ông chủ Tần còn tặng một số tiền chi phí cho ban hát, nên ông trưởng đoàn rất vui được đến quán trà biểu diễn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách lược này rất có hiệu quả, lối biểu diễn đặc sắc của ban hát đã khiến cho việc buôn bán của quán trà ngày một phát triển, hai quán trà mới mở cũng khó duy trì được việc buôn bán của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có dạo, mỗi khi có ông Trần và ban hát đến quán trà biểu diễn, mấy chú tiểu chúng tôi đều muốn chạy đến xem. Quý sư phụ biết ý của các tiểu quỷ nên cũng không ngăn cản, có vài lần sư phụ Trí Duyên còn dẫn chúng tôi đi xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão Trần nhìn thấy chúng tôi rất vui, khi biểu diễn tiết mục cũng không quên nhắc tới chùa Thiên Minh, khi kết thúc, lại dẫn ban hát đến chùa bái Phật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão Trần mỗi khi lên khán đài thường cười rất tươi để lấy lòng khán giả, nhưng ông lại rất nghiêm khắc với học trò. Trên đường đến chùa Thiên Minh, thế nào ông cũng tổng kết các điểm không tốt, thậm chí nhiều chỗ khán giả không hề chú ý. Ông cứ thế chỉ ra, rồi nghiêm khắc phê bình, và đệ tử của ông cứ thế gật đầu vâng dạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên nghe nhưng không nói gì. Chỉ đến khi ông lão Trần lạy Phật xong, sư phụ mới mời ông lại, rồi bảo hai chú tiểu Giới Si và Giới Trần đến tụng bài Tâm Kinh Bát Nhã. Ông lão Trần lẳng lặng ngồi nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi hai tiểu tụng xong, sư phụ hỏi ông Trần cảm thấy như thế nào? Ông nói, hai chú tụng kinh nghe hay lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên bảo, thật ra hai tiểu tụng còn nhiều chỗ trật nhịp, nhưng không ảnh hưởng gì đến cái tâm kính Phật của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm cảnh ông lão Trần luôn nghĩ về Phật, nên không bị sự tụng kinh không chuẩn làm lạc đi. Thật ra, khán giả ngồi xem ở quán trà Chiêu Phước cũng vậy, không vì sự biểu diễn không hoàn mỹ mà ảnh hưởng đến tâm tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vài việc giống như khi chúng ta thi cử, đạt được 10 điểm cố nhiên là rất tốt, đạt được 9 điểm cũng không có gì là kém, muốn đạt sự tiến bộ là thích đáng, nhưng truy cầu sự tốt đẹp quá đáng, sẽ bị phiền não trói buộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-8840906915998752328?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/8840906915998752328/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/05/lao-tien-sinh-quan-tra-chieu-phuoc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/8840906915998752328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/8840906915998752328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/05/lao-tien-sinh-quan-tra-chieu-phuoc.html' title='Lão tiên sinh quán trà Chiêu Phước'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-4313237120753295311</id><published>2009-05-12T14:33:00.000+07:00</published><updated>2009-05-12T14:34:14.301+07:00</updated><title type='text'>Cô giáo ưa cãi lộn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong trấn có một ngôi trường tiểu học. Trước đây vài năm, do giáo viên dạy kém chất lượng, nên lượng học trò cứ ít ỏi dần. Ông hiệu trưởng rất lấy làm đau đầu, dự định sẽ tuyển một đội ngũ giáo viên có chất lượng. Sau đó, ông đã mời thêm các giáo viên tốt nghiệp từ trường sư phạm để dạy tiểu học, nên thành tích của học sinh càng ngày càng cao. Bộ mặt của trường do đó càng ngày càng khả quan hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số những người mà trường bổ về có một nữ giáo viên giỏi. Có lẽ do điều kiện tìm việc không mấy khả quan nên cô mới đến trấn này để dạy học. Trình độ của cô rất cao, khả năng truyền đạt tốt, tuy còn trẻ nhưng cô rất được xem trọng. Mọi người hay kháo nhau rằng, cô này tương lai sẽ phát triển tốt. Ngoài ra, đối với mọi người cô đều rất nhiệt tình, nếu có chuyện gì nhờ giúp đỡ, chắc chắn cô sẽ dốc hết sức mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy, không phải cô giáo này không có khuyết điểm. Mà khuyết điểm lớn nhất của cô chính là tính nóng nảy. Cô lên lớp hay nặng nhẹ với học trò, khiến hiệu trưởng đã phải nhiều lần khuyên nhủ. Hễ nhìn thấy ai đó làm điều gì không đúng, dù không liên quan đến cô, cô vẫn đến góp ý, có khi còn cãi cọ to tiếng với mọi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hôm, cô giáo này gây sự với một người trong trấn. Người đó bảo cô hãy về mà kiểm soát lại hành vi bản thân. Cô về tới nhà, suy nghĩ xem mình có gì không đúng, bắt đầu phản tỉnh lại hành động từ trước tới giờ, rằng có làm gì sai không. Suốt đêm, cô xem xét lại những việc đã phát sinh trong giai đoạn này, cảm thấy mọi việc đều chính xác, không tìm được chỗ nào phạm lỗi cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì điều này mà cô cảm thấy khổ não, nên lên núi thỉnh giáo sư phụ Trí Duyên. Cô kể chuyện vừa mới xảy ra cho sư phụ nghe, kể xong mỗi câu chuyện, cô đều hỏi sư phụ, quan điểm của cô có chính xác không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên gật đầu nhiều lần, đồng ý với tất cả quan điểm của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô lại cảm thấy mình càng không có lỗi. Cô hỏi sư phụ, nếu như tất cả việc làm của cô đều chính xác, vậy thì tại sao có nhiều người không hiểu, lại còn hay gây sự với cô?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ đáp: Tuy mỗi việc làm và suy nghĩ của cô đều đúng, nhưng phương pháp xử lý lại có vấn đề. Nếu không nghĩ đến việc mình làm có tổn thương đến lòng tự trọng của người khác hay không, thì làm càng nhiều, làm càng tốt, cũng trở nên vô ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suy nghĩ có khi chính xác, kết quả chưa chắc đã chính xác. Khi xử lý một việc tranh luận, khiêm tốn để thể hiện ý kiến bất đồng của mình là điều vô cùng cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-4313237120753295311?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/4313237120753295311/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/05/co-giao-ua-cai-lon.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4313237120753295311'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4313237120753295311'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/05/co-giao-ua-cai-lon.html' title='Cô giáo ưa cãi lộn'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-1059337053251242831</id><published>2009-05-12T14:30:00.000+07:00</published><updated>2009-05-12T14:32:42.292+07:00</updated><title type='text'>Tấm gương bị vỡ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Còn nhớ năm nọ, có một thời gian khá dài, khi đi ngang qua tiệm của nhà họ Ích, Giới Sân đều không nhìn thấy bà chủ đâu hết, bèn rất lấy làm thắc mắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Ngạo đoán mò: hay do bà ta cãi lộn với ông chủ nên đã trở về nhà mẹ ruột rồi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân nghiêng đầu suy nghĩ. Không thể nào! Bất luận là cãi lộn hay đánh lộn, bà chủ tiệm đều luôn chiếm thế thượng phong, đừng nói chi đến việc bỏ về nhà mẹ ruột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tháng sau, nghe đâu bà chủ vừa sanh con gái, thì ra bà đi sanh con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà chủ rất thương yêu con, mỗi năm đều bồng bé đến chùa lễ Phật vài lần để cầu phước và xin Phật gia hộ cho con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái nhỏ của bà dễ thương hoạt bát, trong chùa ai cũng thích. Giới Sân ưa lén rờ gương mặt tròn ủm dễ thương của bé. Bé cũng lại thích giỡn cùng với hai chú tiểu Giới Si, Giới Trần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp sinh nhật bốn tuổi của bé, Giới Trần đề nghị mua quà sinh nhật, Giới Si cũng đồng ý, hai chú xuống trấn cả ngày, đem về một hộp quà gói rất đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân tôi biết tỏng hai chú chẳng có bao tiền, chắc chắn không phải món gì đắt lắm, hỏi hai chú bên trong là cái gì, hai chú đều lắc đầu giữ bí mật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm bà chủ dẫn con gái đến chùa, Giới Trần đem món quà tặng cho bé. Bà chủ rất ngạc nhiên, sau đó mới biết là hai chú tặng quà sinh nhật cho con gái, bèn rất lấy làm hoan hỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bé gái nhanh tay mở quà. Giới Sân tò mò nhìn xem, thì ra đó là một tấm gương rất đẹp. Bé gái thích thú chạy chơi cùng chùa, đem tấm gương để dưới nắng, tấm gương khúc xạ ánh mặt trời chiếu vào mặt mọi người, khiến ai cũng không dám mở mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà chủ la: Con, không được nghịch ngợm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bé gái lè lưỡi, chạy đi chỗ khác chơi. Một chút sau, nghe tiếng trẻ khóc, bà chủ giật mình, cùng mấy chú chạy ra xem thử có chuyện gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bé đang đứng giữa chùa, chiếc gương trong bị tay rớt xuống đất, bể ra thành vài mảnh, bé nhìn vào đó và khóc ầm ĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà chủ tưởng con gái có chuyện gì, giờ đã an tâm vì thấy con gái chỉ làm bể tấm gương mà hai chú tiểu đã tặng và cũng có phần ái ngại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Trần cười vô tư chạy tới an ủi bé, bé gái cứ khóc to. Giới Trần chỉ tấm gương bể và nói với bé: Bé xem tấm gương dưới đất kìa, khi chưa bể thì chỉ nhìn thấy có mỗi một gương mặt, nhưng khi bể thành nhiều mảnh rồi thì sẽ nhìn thấy rất được nhiều gương mặt, bé hãy thử cười chút đi, sẽ nhìn thấy nhiều gương mặt đang cười!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bé gái liền nhìn xuống đất và cười rất lâu. Tuy tiểu Giới Trần cũng chỉ là một đứa bé, nhưng hắn nói rất đúng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước tấm gương đã bị bể mà khóc, bạn sẽ nhìn thấy nhiều gương mặt đang khóc, chỉ khi bạn nhìn vào đó và cười thì sẽ có nhiều gương mặt đang cười cùng bạn. Phải chăng, đó chính là sự khúc xạ của cuộc đời đối với mỗi chúng ta?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-1059337053251242831?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/1059337053251242831/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/05/tam-guong-bi-vo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/1059337053251242831'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/1059337053251242831'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/05/tam-guong-bi-vo.html' title='Tấm gương bị vỡ'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-2800645994149971667</id><published>2009-04-14T16:03:00.000+07:00</published><updated>2009-04-14T16:06:25.385+07:00</updated><title type='text'>Ly nước ít</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong những thính giả đến chùa nghe kể chuyện, từng có một người rất kỳ lạ. Chú Phật tử này độ chừng 30 tuổi, dáng vẻ phong độ, nhưng khi đi đường lại luôn gục đầu bước tới, không có chút sinh khí nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú Phật tử nọ chắc không phải là người địa phương, nhưng thời gian đó ngày nào chú cũng đến chùa dạo cảnh, nếu như đúng vào lúc nghe kể chuyện, chú ta lại ngồi yên trong góc chùa, trầm mặc nghe xong chuyện rồi lặng lẽ ra về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, có ngày nọ, chú nghe xong chuyện kể, không vội rời khỏi, đi tới trước mặt sư phụ Trí Duyên, đứng im lại một chỗ, hình như muốn nói gì, nhưng chưa nói ra được. Sư phụ Trí Duyên nhìn chú ta, hỏi: “Hình như chú có phiền não gì phải không?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú ta gật gật đầu. Sư phụ bảo chú ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú bộc bạch: “Con là một người không chỗ dung thân”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ cười hiền: “Thế gian này lớn như vậy, làm sao mà có người không chỗ dung thân?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú ta thở dài: “Con từng gặp phải quá nhiều thất bại: học hành thất bại, công việc thất bại, tình duyên thất bại,… hết thất bại này đến thất bại khác, từ đó đến giờ không có chuyện nào thành công. Có lúc, con suy nghĩ rằng, có phải là sinh mệnh con đã định là phải sống trong thất bại hay không? Nên con đến trước Phật tìm câu trả lời nhưng chưa tìm ra đáp án, con nay hết cách nên đành thỉnh giáo sư phụ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên lại cười, cầm hai chiếc ly thủy tinh để trên bàn, một ly chứa khoảng ba phần nước, một ly chứa khoảng một phần nước. Sư phụ nói: “Trước mặt ta là hai ly nước, biểu thị cho hai người. Ly nước nhiều biểu thị cho người tương đối thành công; ly nước ít biểu thị cho người thất bại như chú”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều người chắc sẽ thích ly nước nhiều, vì ý nói rằng người đó đã thu hoạch được khá nhiều thành công, nhưng nếu nhìn dưới góc độ khác, ly nước ít, thật ra rất đáng được trân quý; vì nước ít, nên nó có cơ hội chứa thêm nhiều nước, cũng như người hiện tại thất bại, nhưng ngày sau sẽ có nhiều cơ hội hưởng thụ niềm vui thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lần thất bại trong quá khứ, sẽ dự báo có nhiều cơ hội thành công trong tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành công và thất bại không nhất định. Thất bại của hôm nay không giống với thất bại của ngày mai, cũng không có nghĩa là ngày mai chắc chắn sẽ thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ly nước ít sẽ dung nạp được nhiều nước, nhưng chỉ là có thể. Nước trong ly không thể tự đầy, mà muốn cho nó đầy, chúng ta cần phải rót, đó chính là việc không ngừng nỗ lực hết lần này đến lần khác để đổ nước vào ly.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-2800645994149971667?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/2800645994149971667/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/04/ly-nuoc-it.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/2800645994149971667'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/2800645994149971667'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/04/ly-nuoc-it.html' title='Ly nước ít'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-6535631717402103951</id><published>2009-04-14T16:02:00.000+07:00</published><updated>2009-04-14T16:03:16.485+07:00</updated><title type='text'>Quyển nhật ký</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mấy hôm trước, em họ của sư huynh Giới Ưu ở thành phố đến Trấn Diểu du lịch. Anh ta họ Tề, làm việc cho một xí nghiệp lớn, thu nhập hàng tháng rất cao, đãi ngộ cũng không đến nỗi nào, thật là một công việc lý tưởng mà mọi người đều mong muốn, nhưng anh thường không vui. Sư huynh Giới Ưu muốn khai đạo cho anh nên sẵn dịp này, dẫn anh ta đến chùa, hy vọng sư phụ sẽ giúp cho người em họ giải trừ được phiền não.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm đó đúng vào lúc sư phụ Trí Duyên đang kể chuyện, anh ta ngồi trong góc chánh điện, tâm tư có vẻ nặng nề, cố gắng tập trung tinh thần nghe chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết thúc buổi kể chuyện, sư huynh Giới Ưu dẫn người em họ đến trước mặt sư phụ Trí Duyên, nói rõ nguyên nhân anh ta đến chùa. Sư phụ cười nói: “Thật ra lúc nãy nhìn thấy tướng chú không để tâm là biết ngay chú đang gặp phiền não rồi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ tiếp: “Hãy nói phiền não của chú cho ta nghe thử xem”. Anh này than thở: “Con có rất nhiều phiền não”. Sau đó, anh lại đem trong hành lý tùy thân ra một quyển nhật ký. Quyển tập ghi đầy sự việc vài năm sau này khi anh ta làm trong xí nghiệp. Anh ta vừa lật từng trang nhật ký, vừa kể những khổ não trong cuộc sống của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ im lặng nghe, rồi bảo: “Chú nên ở lại trong chùa một đêm. Chiều mai, ta sẽ giúp chú giải quyết hết phiền não”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta vừa kinh ngạc vừa mừng vui, thậm chí còn có chút hoài nghi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân lấy làm lạ. Sư phụ Trí Duyên có thần thông gì để có thể hóa giải những nội kết phiền muộn của anh ta? Nhưng tạm thời chú không tiện hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm hôm đó, sư phụ gọi Giới Sân đến thiền phòng, đưa Giới Sân tiền, bảo tiểu sáng mai đến tiệm bách hóa mua một quyển tập viết nhật ký. Giới Sân không biết sư phụ có bí quyết gì, nhưng cũng vâng lời thầy dạy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều hôm sau, anh Phật tử họ Tề đã đứng ở chánh điện chờ sư phụ Trí Duyên từ sớm. Sư phụ đem ra quyển nhật ký mà Giới Sân mới mua về lúc sáng đưa cho anh ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta lật quyển nhật ký còn trắng tinh rồi nhìn sư phụ, mù tịt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ cười: “Cùng là một quyển tập đẹp đẽ, tại sao chú không viết những niềm vui, lại viết đầy những tâm tư phiền não như vậy?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ chìa tay ra, bảo: “Đưa nó cho ta”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta trơ ra, rồi chợt hiểu ý, trao vội quyển nhật ký của mình qua tay sư phụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ dạy: “Quyển nhật ký đẹp đẽ và trắng tinh có thể ghi vào đó những niềm vui, hạnh phúc, cũng có thể ghi vào những phiền não, chú có quyền lựa chọn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm người cũng giống vậy thôi, cũng như một quyển sách, tại sao chúng ta không ghi vào đó thật nhiều niềm vui mà lại ghi vào đó những phiền não chằng chịt như vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-6535631717402103951?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/6535631717402103951/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/04/quyen-nhat-ky.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6535631717402103951'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6535631717402103951'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/04/quyen-nhat-ky.html' title='Quyển nhật ký'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-8429919540902882233</id><published>2009-04-14T15:47:00.000+07:00</published><updated>2009-04-14T15:57:57.131+07:00</updated><title type='text'>Nén nhang của ông lão họ Trần</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chùa Thiên Minh có một ông lão họ Trần, năm nay đã hơn 70 tuổi, thường ngồi bán nhang ở góc chùa. Nhà ông ở dưới chân núi, mỗi sáng sớm ông đều lên chùa, chiều tối mới dọn dẹp hàng, đem nhang bỏ vào một căn phòng trống phía sau chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão bán nhang rất thích Giới Si và Giới Trần. Ông thường ngồi im nhìn hai chú vui đùa trong sân, thỉnh thoảng lại làm trò ảo thuật biến ra kẹo cây cho hai chú. Vì vậy, Giới Si và Giới Trần thường quẩn quanh bên ông để được kẹo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão rất tin kính Phật. Mỗi ngày, sau lúc dọn hàng, ông đều thắp nhang lạy Phật rồi mới xuống núi về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất luận ngày nắng hay mưa, giỏ nhang của ông cũng chưa bao giờ vắng ở góc sân chùa. Thậm chí, vào những ngày đông tuyết rơi dày đặc, ông cũng lên chùa thắp nhang rồi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có dạo, không biết vì lý do gì mà mấy ngày liền không thấy ông Trần lên chùa bán nhang. Ông ở trong trấn không người thân thích, nên trong chùa ai nấy cũng đều lo lắng cho hoàn cảnh của ông. Quý sư phụ quyết định dẫn mấy tiểu chúng tôi xuống núi thăm ông lão.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến nhà lão Trần. Ông đang nằm trên giường, không ngớt ho khan. Thấy chúng tôi đến, ông liền cố ngồi dậy. Sư phụ Trí Huệ bảo ông cứ nằm dưỡng bệnh, tiện tay rờ vào trán ông, nghe nóng đến giựt mình. Sư phụ vội vàng bảo chúng tôi mời bác sĩ đến khám bệnh. Ông lão cười, nói chỉ là bệnh vặt thôi, không có gì quan trọng. Nhưng gương mặt ông rất tiều tụy, khiến người khác phát lo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác sĩ trong trấn nhanh chóng có mặt, chẩn đoán ông bị cảm nặng, đoạn kê toa thuốc. Quý sư phụ bảo Giới Ngạo ở lại chăm sóc ông. Giới Si, Giới Trần cũng đòi ở lại nhưng quý sư phụ sợ hai chú làm ồn, phiền lão nghỉ ngơi nên không đồng ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đến chùa, sư phụ Trí Huệ cầm một phong thư đưa cho Giới Sân, bảo tiểu xuống trấn gởi đi dùm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn phong bì, tiểu thấy hình như không phải là địa chỉ của nhà sư phụ. Sư phụ Trí Huệ nói, phong thư này gởi cho con trai ông lão Trần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hóa ra ông lão bán nhang vẫn còn thân nhân, chỉ là không hiểu tại sao hồi đó tới giờ không thấy lai vãng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối đến, Giới Sân nghe sư phụ kể, thì ra người vợ quá cố của ông thân thể ốm yếu, nên hai người sinh con rất trễ, mãi đến 40 tuổi mới có đứa con trai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng mười năm trước, hai bố con xảy ra việc tranh chấp gì đó, họ cãi nhau trong chánh điện. Trong lúc nóng giận, đứa con trai không cẩn thận làm bể đồ vật trong chánh điện, ông lão liền tát vào mặt anh ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do vậy mà con trai ông bỏ lên thành thị, thỉnh thoảng cũng ghé qua trấn Diểu, nhưng do tính tình hai cha con đều bướng bỉnh, nên mối liên hệ của hai người rất tồi tệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không bao lâu, ông lão bán nhang bình phục, lại bắt đầu lên chùa trở lại. Quý sư phụ bảo ông ta nghỉ dưỡng thêm, nhưng ông lão không chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trải qua thời gian, vào một buổi chiều, Giới Sân đang quét sân thì nhìn thấy một thí chủ rất kỳ lạ. Anh ta khoảng 30 tuổi, cứ đứng thập thò trước cửa chùa không chịu vào, nhìn trân trân ông lão. Đang bận bán nhang cho khách, vừa quay đầu lại thấy anh thanh niên, ông lão lập tức cũng đứng bất động. Hai người cứ nhìn nhau như thế, thần tình rất quái lạ. Giới Sân lơ ngơ nhìn hai người, chợt hiểu ra mối liên hệ giữa họ. Đúng là con trai ông lão về thăm ông đây mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thanh niên từ từ tiến đến bên ông, ngồi lên chiếc ghế nhỏ, có vẻ trầm mặc, nhưng hình như anh đang muốn nói điều gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão im lặng, vẫn cứ bận bán nhang, nhưng có vẻ ông rất xúc động, vì bàn tay ông cầm nhang đưa cho khách mà cứ run rẩy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời bắt đầu chiều. Ông lão, như thường lệ, vào chánh điện lạy Phật. Anh con trai lặng lẽ bước theo ông. Khi ông lão chuẩn bị ra về, sư phụ Trí Huệ chợt kêu anh con trai lại, bảo đợi một chút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão không dừng lại, một mình xuống núi về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Huệ mời con trai ông vào chánh điện, đưa cho anh ta một gói giấy, trong gói giấy có vài cọng tăm nhang. Anh ta nhìn sư phụ, lòng đầy thắc mắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Huệ nói: “Ba anh mỗi ngày đều đến chùa thắp nhang. Mấy bữa nay tôi giữ lại mấy cọng tăm nhang mà ông thắp còn lại”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thanh niên vẫn chưa hiểu ý sư phụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ nói tiếp: “Ông lão mỗi ngày đều thắp nhang như vậy. Rất nhiều lần tôi ở gần ông, nên tôi biết tất cả những lời khấn của ông đều là dành riêng cho anh”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mắt người con trai chợt đỏ. Anh cẩn thận gói bao giấy lại, cất vào người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm đó, lúc anh xuống núi, trời đã hoàng hôn, mưa rơi lất phất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước mưa có thể hòa lẫn để che đi nước mắt của anh, nhưng không che được nỗi hối hận thương tâm trong lòng anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trải qua vài ngày, Giới Sân nhìn thấy hai cha con vui vẻ vào chánh điện lạy Phật, hình như cũng không có gì buồn rầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi họ gần đi, tiểu chợt có vài điều thắc mắc, liền đến hỏi sư phụ Trí Huệ rằng: “Sự tranh chấp của hai cha con năm đó, rốt cuộc là ai sai ai đúng?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Huệ nói: “Từ trước tới giờ, chưa có ai sai cả!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-8429919540902882233?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/8429919540902882233/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/04/nen-nhang-cua-ong-lao-ho-tran.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/8429919540902882233'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/8429919540902882233'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/04/nen-nhang-cua-ong-lao-ho-tran.html' title='Nén nhang của ông lão họ Trần'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-2386545970773866922</id><published>2009-03-16T21:16:00.001+07:00</published><updated>2009-03-16T21:16:42.628+07:00</updated><title type='text'>Một Chút Kiên Trì</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dưới trấn Diểu có một tiệm bán hàng nhỏ của nhà họ Ích, tiệm tuy không lớn, nhưng buôn bán rất tốt, vì tài nghệ nấu ăn của đầu bếp thật cao siêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần xuống núi đi công việc về chùa không kịp, chúng tôi ghé tiệm này dùng cơm, ông chủ tiệm đặc biệt trổ tài nấu thức ăn chay cho nhà chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nọ, mấy tiểu đi ngang qua tiệm, phát hiện tại tiệm cơm có chiếc lồng, trong đó nhốt một chú chó nhỏ mập mạp dễ thương. Tiểu Giới Trần và Giới Si thích lắm, đứng trước cửa tiệm cùng giỡn với chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đang đùa giỡn rất vui thì chủ bếp bảo rằng vài ngày nữa sẽ làm thịt chú chó. Giới Trần, Giới Si không đành lòng, muốn Giới Sân tôi tìm biện pháp giải cứu. Giới Sân bèn dũng cảm thương lượng với chủ tiệm ăn xem liệu có thể nào thả chú chó hay không. Chủ tiệm nói năng rất lịch sự, nhưng không đồng ý thả, nói là có khách đặt phần ăn rồi, nếu tìm chú chó khác, sợ khách sẽ không hài lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu thấy khó quá, nghĩ hay là về chùa xin tiền sư phụ mua chú chó này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vị khách đang ăn trong tiệm, nghe mấy tiểu thương lượng với chủ tiệm lâu quá, bèn muốn giúp các chú tiểu tiền mua chó. Nhưng ông khách nóng nảy quá, làm chủ tiệm ăn phát sân, nên gây chuyện với nhau. Cuối cùng, chủ tiệm quyết định không thèm bán chú chó dù với giá tiền nào, chắc chắn chú chó sẽ bị giết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú chó nhỏ không được thả, khách ăn cũng đi khỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi trở về chùa, cầu cứu sư phụ Trí Hằng đến thương lượng với chủ tiệm. Sư phụ mới nói với chủ tiệm vài câu, ông chủ bực mình bỏ mặc chúng tôi, trở vào trong tiếp khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ cũng không tìm ông chủ tiệm nữa, dắt mấy tiểu đứng trước cửa tiệm hướng về chú chó tụng kinh. Giới Trần, Giới Si thường ngày tụng kinh không nhất tâm, hay bị sư phụ rầy, nhưng lần này, hai chú lại rất chú tâm. Chúng tôi tụng mấy giờ đồng hồ liền, chủ tiệm cũng mấy lần ra xem, muốn bảo chúng tôi đi khỏi, nhưng lại không biết làm sao mở miệng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hành động quái lạ của mấy thầy trò chúng tôi khiến cho khách qua đường lấy làm lạ, lần lượt đến giãi bày tình lý giúp chú chó. Chủ tiệm vốn có chút dao động, nhưng ngại mất mặt nên còn chần chừ. Cuối cùng, ông ta cũng quyết định thả chó. Sư phụ Trí Hằng đưa tiền, chủ tiệm không chịu nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm việc gì, nếu có chút kiên trì nhẫn nại, có chút tâm tư, sự thành công đã ở trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, sư phụ Trí Hằng đặt pháp danh cho chú chó là Giới Ngôn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-2386545970773866922?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/2386545970773866922/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/mot-chut-kien-tri.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/2386545970773866922'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/2386545970773866922'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/mot-chut-kien-tri.html' title='Một Chút Kiên Trì'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-1100673139496586161</id><published>2009-03-16T21:14:00.001+07:00</published><updated>2009-03-16T21:14:41.809+07:00</updated><title type='text'>Kết quả của bức vẽ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trước đây vài ngày, một họa sĩ vẽ rất xuất sắc ở trấn Diểu là Phật tử họ Hạ đến chùa, cùng đi với ông còn có một người mập mập khác. Ông Hạ ngồi trong phòng sư phụ Trí Duyên hầu chuyện, thì ra người mập mập nọ là một vị họa sĩ nổi tiếng trong thành thị, nghe nói phong cảnh trấn Diểu rất đẹp, liền đến xem. Lần này, mục đích của ông Hạ chính là dẫn họa sĩ đó đến chùa trú vài bữa, sẵn dịp vẽ vài bức tranh thủy mặc. Sư phụ Trí Duyên vui vẻ nhận lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Hạ thường chỉ cách cho Giới Trần vẽ, nghe nói ông Hạ tới nên Giới Trần chạy ra chào. Giới Trần dựa vào cánh cửa, thò nửa đầu vào cười duyên, chưa chịu bước vào, đến khi ông Hạ vẫy tay hắn mới e dè đi đến bên cạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Hạ xin phép sư phụ Trí Duyên cho Giới Trần cùng vẽ với họ. Giới Trần hướng về sư phụ Trí Duyên, sư phụ gật đầu, hắn mừng rỡ chạy đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai vị họa sĩ trú trong chùa nửa tháng. Thời gian đó, Giới Trần hầu như mỗi ngày đều cùng với hai ông lên núi để vẽ, sau khi về chùa, mỗi người đều ở trong phòng miệt mài vẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm hai vị họa sĩ cáo từ, Giới Trần được họ tặng cho vài quyển sách. Kể từ hôm đó, hắn luyện vẽ nhiều hơn trước. Lúc trước, khi nào rảnh rỗi Giới Trần mới vẽ, lúc này, hình như hắn toàn tâm toàn ý đầu tư vào công việc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỹ năng của Giới Trần càng ngày càng tiến bộ, có khi bức tranh hắn vẽ khiến cho người ta kinh ngạc, chính chúng tôi còn không tin là do hắn vẽ nữa. Càng vẽ, hắn càng trầm mặc, trông rất lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nọ, sư phụ Trí Duyên nói với Giới Trần: Sau này ít vẽ lại đi, rảnh rỗi đi ra ngoài chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Trần buông bút, lại cùng với Giới Si chạy lên núi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không lâu sau, trình độ vẽ của hắn lại càng tiến bộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần nọ, Giới Sân hỏi sư phụ Trí Duyên, vì sao không để Giới Trần phát triển năng khiếu hội họa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên nói: Vì Giới Trần mất đi cái tâm hội họa ban đầu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta đối với việc lý giải sự thành công nên định nghĩa thế nào? Là đạt được vụ mùa bội thu? Hay đạt được thành tích khiến người ca ngợi? Có lẽ nên mang theo niềm hỷ duyệt trên con đường thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta phải chăng đang mê mải hướng về kết quả, phải chăng thường khổ não vì kết quả đó? Giống như tâm ban đầu của Giới Trần, vẽ là vì niềm vui, vì tu tâm dưỡng tánh, còn vẽ có đẹp hay không chỉ là vật phẩm kèm theo. Khi định vị mục đích của việc hội họa là để nâng cao trình độ hội họa mà không phải vì niềm vui, hắn liền đánh mất đi ý nghĩa vốn có của việc vẽ. Sư phụ Trí Duyên cản ngăn hắn vẽ là vì nguyên nhân này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên con đường đi, những niềm vui mà chúng ta có được, không thể chỉ là cái giây phút lên đỉnh núi, mà niềm vui phải đến suốt quá trình lên núi đó.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-1100673139496586161?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/1100673139496586161/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/ket-qua-cua-buc-ve.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/1100673139496586161'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/1100673139496586161'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/ket-qua-cua-buc-ve.html' title='Kết quả của bức vẽ'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-792556409895236934</id><published>2009-03-16T21:12:00.001+07:00</published><updated>2009-03-16T21:12:32.720+07:00</updated><title type='text'>Ly nước nhân sinh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đó là câu chuyện của mấy năm về trước. Năm đó, chính quyền trấn Diểu muốn mở một vài khu du lịch, nên mời các công trình sư lên núi thiết lập kế hoạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm đó, khách thập phương đến chùa Thiên Minh không bằng bây giờ, đôi khi cả ngày cũng không có người nào đến thắp hương, nên những công trình sư được chính quyền mời đến đều ở tại chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số các công trình sư đó có một chú trung niên, trông dáng rất phúc hậu, tiểu còn nhớ nụ cười ôn hòa của chú. Chú đối xử với Tăng chúng trong chùa rất khách sáo, nếu như giữa sân mà nhìn thấy quý sư phụ thì liền chắp tay xá, đợi chúng tôi chắp tay đáp lại, chú lại lần nữa hướng đến chúng tôi xá tiếp, thường xá qua xá lại rất lâu mới kết thúc. Do đó, chúng tôi ngại gặp chú vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nói, kế hoạch của các công trình sư phải chờ quyết định cuối cùng của lãnh đạo nên tiến trình bị trì hoãn, mọi người đều rảnh rỗi, vài vị tranh thủ dịp này đi vòng vòng tham quan, riêng chú trung niên không đi, mỗi ngày chú đều ngồi trên hòn đá bên cổng chùa nhìn lá rơi, có khi ngồi đến mấy giờ liền không động đậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu Giới Sân nhìn thấy dáng mạo của chú, đột nhiên nhớ lại việc sư phụ Trí Duyên từng ngồi trên hòn đá nhìn lá rơi, nghĩ chú này chắc có tâm sự nhưng chú không muốn biểu lộ, chỉ ngồi yên đó. Giới Sân thật không nén nổi nghi hoặc, lại ngồi cạnh bên chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đột nhiên chú ấy thở dài, hỏi tiểu: Con người chúng ta làm sao để cảm thấy hài lòng với những việc bình thường?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân bất chợt không tìm ra câu trả lời. Chú ấy liền kể chuyện quá khứ của chú cho tiểu nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ra chú tốt nghiệp từ một trường rất nổi tiếng. Khi tốt nghiệp, chú đã thiết lập cho mình nhiều mục tiêu, hy vọng trở thành người xuất chúng; đến lúc mới ra làm việc, chú không ngừng nỗ lực để đạt đến mục tiêu, nhưng lại luôn gặp nhiều trở ngại. Mục tiêu trước sau vẫn chưa thực hiện được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, chú kết hôn, rồi có con. Năm đó, những mục tiêu cũng chỉ là con số 0. Đến hôm nay, mục tiêu càng lúc càng mờ mịt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống lắm khi bận rộn khiến chú quên đi lý tưởng, gần đây rảnh rỗi, chú đột nhiên nhớ lại mộng xa xưa, nhưng chú đã từng muốn buông bỏ mộng tưởng để trở lại làm người bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy mà chú hỏi tiểu: Con người chúng ta làm sao hài lòng với những điều bình thường?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân đến Phật đường cầu cứu sư phụ Trí Duyên. Sư phụ suy nghĩ, cầm ly nước ra sân, đến trước mặt chú, rồi đổ ly nước xuống chiếc bàn đá. Nước rơi đầy bàn, phần lớn theo mặt bàn chảy xuống đất, chỉ có một vài giọt đọng lại trên mặt đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú cứ ngơ ngác nhìn sư phụ Trí Duyên, không biết sư phụ đang chuẩn bị làm gì. Sư phụ nói: Ngày mai ta sẽ trả lời cho câu hỏi của chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm ngày hôm sau, chú ấy thức dậy rất sớm, đứng trước bàn. Chú nhìn thấy những giọt nước ít ỏi ngày hôm qua đã khô tự khi nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên nói: Nước trong ly hôm qua, có một chút đọng lại trên mặt bàn, trải qua thời gian bốc hơi bay lên không trung, còn phần nhiều đã chảy thấm vào đất. Mỗi một giọt nước đều mơ là mình sẽ được bốc lên không trung. Nhưng chỉ một ít là có thể, còn lại thì thấm vào đất, tích tụ thành nước giếng, trở thành từng ly, từng ly đẫm hương trà thơm tho. Số khác đọng lại ở gốc cây, lặng lẽ lưu động, biến thành nước nuôi dưỡng từng chiếc lá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai dám nói là những giọt nước chảy vào đất là không có giá trị? Chúng chưa tầm thường bao giờ!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-792556409895236934?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/792556409895236934/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/ly-nuoc-nhan-sinh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/792556409895236934'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/792556409895236934'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/ly-nuoc-nhan-sinh.html' title='Ly nước nhân sinh'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-4933908208158347218</id><published>2009-03-16T20:59:00.000+07:00</published><updated>2009-03-16T21:05:27.188+07:00</updated><title type='text'>Nước giếng mùa đông</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khách hành hương lên chùa Thiên Minh rất nhiều. Người đến lạy Phật, kẻ đến nghe chuyện, có người tham quan núi Mao Sơn, có kẻ đến để bình phẩm trà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm rồi tuyết ngừng rơi. Sáng sớm hôm đó thức dậy, vừa đẩy cửa ra, tiểu đã ngạc nhiên khi nhìn thấy con đường lên chùa đã được dọn sạch tuyết. Bước ra ngoài, chú còn ngạc nhiên hơn, không phải chỉ có con đường vào chùa Thiên Minh mới được dọn, mà hình như từ Mao Sơn xuống đến Trấn Diểu đều đã sạch sẽ tuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu vào chùa dò hỏi quý sư phụ và sư huynh đệ, nhưng không ai biết người nào đã dọn tuyết dùm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài hôm sau, người lên chùa dần dần đông lên. Tiểu hỏi những người trong trấn rằng ai đã dọn tuyết, mọi người cứ cười, không đáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ra, việc này không phải một hai người có thể làm xong, mà chắc là mọi người trong trấn đã lén làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày kia, có hai thí chủ đến chùa, người con trai còn trẻ, tuổi cỡ Giới Sân, còn bà kia đã già, tuổi hơn 70, trên mặt có nhiều nếp nhăn, đi đứng cần người dìu, bà nói nếu như đường còn tuyết chắc là không lên chùa được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai vị thí chủ đều rất lạ, chắc không phải dân trấn Diểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà già lạy Phật xong, ngồi trong thiền phòng nghỉ ngơi. Hóa ra đây là hai bà cháu từ ngoài tỉnh về trấn Diểu ăn tết, người cháu đi cùng bà lên chùa lạy Phật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bà ngồi trong thiền phòng, nhìn tứ phía. Bà cho biết, hai mươi mấy năm trước, bà đã từng đến nơi này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người đều rất ngạc nhiên, quý sư phụ còn không nhớ ra bà là ai, dù gì cũng đã hơn hai mươi năm rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà kể, còn nhớ lần đó lên núi, vào lúc tiết xuân, quý sư phụ mời bà uống tách trà Mao Sơn, tới bây giờ bà vẫn không quên vị trà độc đáo năm đó. Do vì dùng nước giếng trong núi pha trà, nên hương vị mới thơm tự nhiên như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà lão ngồi bên song cửa, mắt mông lung, hình như đang nhớ về vị trà năm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứa cháu nhìn bà cười mỉm, hỏi quý sư phụ có trà không, vì bà nội ở nhà thường hồi ức bát trà của quý sư phụ chùa Thiên Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới sân nhanh nhẹn bảo trà lúc nào cũng có, dù không phải mùa thu hoạch trà. Giới Sân đi ra ngoài, đứa cháu bước theo sau. Cậu ta chợt bảo Giới Sân rằng, bà cậu nói dùng nước giếng trên núi thì nước trà mới có vị ngọt ngon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân cảm thấy khó, bình thường đi lấy nước không sao, chứ bây giờ mùa đông vừa dứt, tuyết vẫn còn đóng dày, lấy nước giếng trên núi về e không phải dễ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứa cháu hình như đoán biết được ý tiểu nên lẹ làng nói: Sư phụ có thùng không? Chỉ đường con biết, con đi lên núi lấy nước!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu đang chần chừ, Giới Ngạo đã mau mắn: Thời tiết này, anh lại không biết đường, rất nguy hiểm, hay là dùng đỡ nước mưa đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đứa cháu chỉ kiên quyết lấy cho được nước giếng trên núi. Giới Ngạo cầm chiếc thùng nhỏ, có chút không an tâm, nên đi cùng với người cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai người đi rất lâu. Giới Sân nóng ruột đi tới đi lui ngoài sân. Đỗi lâu sau mới thấy cả hai vừa nói vừa cười xách chiếc thùng chứa đầy nước về. Thời tiết này mà tìm được nước giếng thật không dễ tí nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu lấy nước đi đun, chế bình trà cho bà lão. Bà vừa uống vừa khen, vui vẻ y như trẻ con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai vị thí chủ ở lại chùa sáng hôm sau mới ra về. Đứa cháu khi tạm biệt còn không ngớt cảm ơn Giới Ngạo. Tiểu ta chỉ biết cười đáp trả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay vào chùa, Giới Sân chợt liếc thấy cái thùng gỗ ngoài sân, nhớ lại chính là cái thùng gỗ hôm qua Giới Ngạo lấy nước đem về còn thừa. Giới Sân đến bên thùng nước, định xách vào nhà bếp, mới phát hiện nước giếng còn thừa nửa thùng hôm qua, giờ đã đóng băng hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước giếng mà Giới Ngạo lấy từ trên núi về, một nửa để trong nhà bếp thành nước trà thơm tho, nửa để ngoài sân đã đóng thành băng giá lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Môi trường có ảnh hưởng nhiều đến con người chúng ta, chỉ cách bức tường mà đã liền thành hai vật khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chúng ta muốn để nước trong nhà hay để nước ngoài sân, đều là do chúng ta quyết định hết!  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-4933908208158347218?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/4933908208158347218/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/nuoc-gieng-mua-ong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4933908208158347218'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4933908208158347218'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/nuoc-gieng-mua-ong.html' title='Nước giếng mùa đông'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-4737724063141397315</id><published>2009-03-16T20:55:00.000+07:00</published><updated>2009-03-16T20:58:05.235+07:00</updated><title type='text'>Hy vọng của ông chủ Trịnh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ông chủ Trịnh thường hay đến viếng chùa Thiên Minh. Vài năm gần đây, công việc làm ăn trên thành phố của ông thật có chút phát đạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Trịnh còn rất trẻ, tính tình lại sảng khoái, thích kết giao với bạn bè, thường kéo bạn đi vui chơi đây đó. Ông cũng thích học Phật, thường tìm đến chùa Thiên Minh gặp chúng tôi đàm đạo. Có khi nhìn thấy liêu phòng của chùa bị cũ, ông liền cho thợ đến sửa. Ông rất thích cảnh núi non gần trấn Diểu, bởi cho rằng núi non thanh tú là nơi thích hợp cho việc nghỉ ngơi tịnh dưỡng, nên cho xây nhiều nhà ở đây. Sau đó, ông lại đầu tư một số tiền lớn để khai trương khu du lịch gần đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai ngờ đâu trước đó, công ty của ông bị thưa kiện tranh chấp về vấn đề kinh tế. Về mặt pháp luật, tuy ông Trịnh hoàn toàn có lý, nhưng điều này đã dẫn đến việc tiền đầu tư bị tồn đọng. Khu du lịch mới đầu tư một nửa cần phải đầu tư thêm, ngân khoản của ông Trịnh không cách nào xoay sở được, phải bán đất để tiếp tục hoàn thành công trình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin tức xấu về việc tranh chấp của công ty ông tới tai những người hùn vốn, họ sợ ông không thể thắng kiện, nên liền đến đòi tiền lại, thậm chí chưa đến kỳ hạn cũng đòi. Bạn bè ông Trịnh không phải giàu lắm, trong việc này chỉ muốn giúp đỡ việc làm ăn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do ngày nào cũng bị người ta đến trước cửa công ty đòi tiền, chịu không xiết, ông ta liền tìm đến chùa Thiên Minh trốn tránh một thời gian. Sư phụ biết ông tâm địa lương thiện, chỉ vì gặp phải khó khăn tạm thời nên đồng ý cho ông trú tạm. Vì không ai ngờ ông lên chùa trốn tránh, nên không ai biết để đến tìm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chùa Thiên Minh ngày thường người người tới lui, sư phụ sợ ông Trịnh bị người ta phát hiện đem đến phiền phức, nên sắp xếp cho ông ở cùng với tiểu và Giới Ngạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do tính phóng khoáng, nên dù gặp việc khó khăn như vậy, tâm tính của ông Trịnh cũng không bị ảnh hưởng gì mấy. Ông thường nằm trên giường hát, có khi cao hứng lại nhịp tay xuống giường, xuống bàn. Giọng ông không hay, nhưng nhịp điệu lại rất vui vẻ. Tâm tình như vậy thật cũng không đến nỗi nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách vài hôm, ông Trịnh lại xuống núi một lần, lúc trở về đều trông rất hưng phấn, kể tiến triển sự việc cho chúng tôi nghe. Tiểu và Giới Ngạo không hiểu ổng nói gì, nhưng nhìn nét mặt của ông, biết là sự việc tương đối thuận lợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua hai tháng, ông Trịnh thắng kiện, đến lúc rời chùa còn thỉnh chúng tôi khi nào xuống trấn, nhớ ghé công ty ông chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài tháng sau, khi tiểu xuống núi mua đồ, gặp ông Trịnh đang lái xe, từ xa ông đã chào tiểu, mời lên xe, vừa nói vừa cười, hỏi thăm những người trong chùa có khỏe không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tạm biệt, bỗng dưng ông bảo, bây giờ tuy rất bận, nhưng ông vẫn thường hay nhớ lại những ngày sống trong chùa Thiên Minh trên núi. Bấy giờ, dù không biết là lúc nào sẽ mất hết tài sản, nhưng đó lại chính là lúc mà ông cảm thấy hạnh phúc nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu nghĩ, có thể lúc khó khăn không phải là lúc hoàn toàn tuyệt vọng, nếu như đem tâm lạc quan đối diện với nó, bạn mới phát hiện được là hãy còn rất nhiều hy vọng.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-4737724063141397315?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/4737724063141397315/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/hy-vong-cua-ong-chu-trinh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4737724063141397315'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4737724063141397315'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/hy-vong-cua-ong-chu-trinh.html' title='Hy vọng của ông chủ Trịnh'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-6400408712756667228</id><published>2009-03-16T20:44:00.000+07:00</published><updated>2009-03-16T20:52:13.780+07:00</updated><title type='text'>Điểm nhìn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cô Phật tử họ Lý không giống với các Phật tử khác. Mỗi lần lên chùa thắp nhang, cô thường ở lại rất lâu, có khi ở đến một hay hai ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng khách của chùa được xây cách chánh điện một quãng. Lần nọ, đang lạy Phật trong chánh điện, bỗng cô Lý nhìn thấy tiểu Giới Si. Buổi chiều, cô gặp sư phụ Trí Duyên, hỏi rằng chú tiểu tội nghiệp ấy tên gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên lấy làm lạ, không biết làm sao mà cô này lại thấy Giới Si tội nghiệp?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cổ nói: Thầy nhìn xem, y phục của chú tiểu đó cũ quá rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra, không phải chùa nghèo đến nỗi không có tiền may y áo mới cho Giới Si, mà bởi tại Giới Si rất nghịch ngợm, ở trong chùa cứ trèo lên trèo xuống, có khi còn chạy đến núi Mao Sơn leo cây hái trái. Sư phụ Trí Huệ thuờng giúp chú vá lại mấy chỗ rách; nhưng không phải lần nào Sư phụ cũng trông thấy chú mặc chiếc áo rách toạc hết cả cánh tay chạy rong trong chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần này có người chỉ, sư phụ Trí Duyên liền căn dặn tiểu giúp chú tìm chiếc áo mới để mặc vào. Vừa giúp Giới Si thay áo, Giới Sân vừa dặn chú không nên mặc áo rách chạy rong trong chùa nữa, Phật tử nhìn thấy không hay, họ sẽ trách sư phụ không lo cho mấy chú. Giới Sân khó khăn lắm mới thay được áo cho tiểu. Đột nhiên Giới Si hỏi: “Bà Phật tử tội nghiệp hồi sáng đó là ai vậy hả sư huynh?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân lấy làm lạ, liền truy hỏi, mới hay rằng người mà tiểu ta muốn nói đến chính là cô Phật tử họ Lý! Cô này rất xem trọng việc ăn mặc, quần áo lúc nào cũng láng lẩy, sợi dây chuyền trên cổ vừa sáng lại vừa nặng, xem ra rất mắc tiền. Giới Sân không biết tiểu ta thấy tội nghiệp cổ ở chỗ nào?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Si nói, trang phục bà đó tuy rất đẹp, nhưng cái áo lúc nào cũng bó chặt cái cổ, trông thiệt là tội!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điểm nhìn của con người ta thật là kỳ lạ. Cùng đánh giá một sự việc, cùng nhìn từ một hướng, nhưng cái nhìn của ta có thể rơi vào một điểm nào đó, vì vậy mà cảm nhận của mỗi người có khác nhau. Giống như ai đó chỉ nhìn quần áo và sợi dây chuyền của cô Phật tử họ Lý thì có thể họ sẽ cảm thấy tội nghiệp cho mình, nhưng nếu ai đó chỉ quan tâm đến cái cổ của bà ta thôi thì lại cảm thấy thương cho bả hết sức, y như Giới Si vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với bất cứ vật gì, chúng ta đều không nên chỉ nhìn vào một điểm. Dùng ưu điểm của mình để nhìn nhược điểm của người, ta sẽ dễ dàng phát sinh lòng tự đại; nếu như lấy nhược điểm của mình để xem ưu điểm của người, ta lại phát khởi cảm giác tự ti. Chỉ khi nhìn rõ mọi góc độ, ta mới đánh giá chính xác, lòng tự đại cũng như tự ti sẽ không thể xuất hiện!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-6400408712756667228?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/6400408712756667228/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/iem-nhin.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6400408712756667228'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/6400408712756667228'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/03/iem-nhin.html' title='Điểm nhìn'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-2867371027121991851</id><published>2009-02-22T10:04:00.000+07:00</published><updated>2009-02-22T10:05:22.967+07:00</updated><title type='text'>Hai “tiểu yêu” thích nghe kể chuyện</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Giới Trần được bà đem đến chùa hồi còn nhỏ xíu. Sau khi cha mẹ ly dị, Giới Trần ở với mẹ. Ngày nọ, mẹ và cha kế của hắn cùng đi làm ăn xa, không về nhà nữa. Bà của Giới Trần đã già, lại hay bệnh hoạn, sợ ngày nào đó không thể chăm sóc cháu, nên đem gởi hắn vào cô nhi viện. Thế nhưng cô nhi viện lại cho là cha mẹ của Giới Trần đều còn sống, không phù hợp điều kiện để nhận, bà phải tìm đến chùa thưa chuyện cùng quý sư phụ, xem có thể gởi hắn vào chùa chăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm đó, chùa Thiên Minh còn vắng vẻ, quý sư phụ bàn bạc lâu lắm mới quyết định nhận Giới Trần. Cuộc sống của tu sĩ đơn giản, thêm một đứa bé cũng không khó khăn gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm Giới Trần vào chùa, hắn đã được bốn tuổi, thường không nói chuyện, không hay cười, cũng không có vẻ “dị ứng” với cuộc sống mới. Có lẽ do bị chuyển tới chuyển lui nhiều lần, lúc đầu ở cùng cha, sau đó được đưa đến ở với mẹ, rồi ở với bà, cuối cùng được đưa đến chùa, riết nên hắn thành quen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Si bẩm tính hiếu động, nhưng có việc gì cũng nhường cho Giới Trần; Giới Trần dần dần trở nên hoạt bát cũng phần nào nhờ Giới Si.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Trần lúc nhỏ hay lén hỏi Giới Sân, có khi nào chùa lại gởi hắn đi nữa không? Giới Sân trả lời chắc chắn là không thể, từ đó hắn mới an tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau vài tháng, Giới Trần dần quen với cuộc sống ở chùa, nên hắn không hỏi gì nữa. Có thể thấy, khả năng hàn gắn vết thương của trẻ thật nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, Giới Trần và Giới Si còn nhỏ, sư phụ để hai chú nằm cùng giường. Tối nào hai chú cũng quậy quọ không chịu ngoan ngoãn ngủ, cứ vật tới vật lui hoài hoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi gần ngủ, hai chú liền đề nghị Giới Sân: Sư huynh kể chuyện cho hai em nghe đi. Nếu không kể, hai “tiểu yêu” không chịu nằm yên chỗ, Giới Sân chịu không xiết, đành đồng ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, Giới Sân khoảng 17 tuổi, vào chùa được 5 năm, không có nhiều chuyện để kể, lâu lâu lại đem những câu chuyện mà sư phụ Trí Duyên đã kể để biên soạn lại, chuyện kể càng hay, hai chú càng không chịu buông tha cho Giới Sân. Bị hai “tiểu yêu” “bức bách” đến không còn biện pháp nào, Giới Sân chỉ còn cách đem chuyện nhà ra kể, những mẩu chuyện đó không phải dùng giáo hóa người, mà chỉ dùng để hù dọa trẻ con, như trẻ con không nghe lời mẹ, không chịu ngoan ngoãn ngủ, cuối cùng bị ông kẹ hay bọn lưu manh, bọn yêu quái bắt đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng những chuyện này lại có hiệu quả hơn những câu chuyện của sư phụ. Những lúc kể đến khâu quan trọng, Giới Sân nhìn thấy hai chú đang tự bức bách chính mình, nhắm mắt lại để ngủ, rõ ràng là hai hắn đang sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ thời gian đó do Giới Sân kể nhiều về những người xấu, nên trong đầu hai chú thường nghi ngờ bậy bạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần, mấy chú đi công việc dưới trấn, khi về chùa trời đã tối; đang tiết mùa đông, trời tối rất nhanh, màu đen bao trùm hết không gian đường núi, không có người đi đường, hai chú tiểu có vẻ sợ hãi, nắm chặt hai tay của Giới Sân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng có một người đi sớt qua, Giới Si hỏi nhỏ Giới Sân: Có phải là người xấu không? Đó có phải là tiểu yêu mà sư huynh hay kể không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại có một người già khoảng chừng bảy, tám mươi tuổi đi ngang qua nữa. Giới Trần lại hỏi: Có phải là ông kẹ, hay ông lưu manh mà sư huynh đã kể không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Si cướp lời: Đừng nghi tùm lum, biết đâu người khác lại cho rằng tụi mình gồm một yêu quái lớn dẫn hai tiểu yêu thì sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cúi đầu nhìn hai tiểu yêu, Giới Sân nói to: Có mặt sư huynh, nếu như yêu quái đến cũng không sợ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Sân nắm chặt tay hai “tiểu yêu”, ưỡn ngực trước cái tối của hoàng hôn mùa đông, bước về phía trước.  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-2867371027121991851?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/2867371027121991851/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/02/hai-tieu-yeu-thich-nghe-ke-chuyen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/2867371027121991851'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/2867371027121991851'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/02/hai-tieu-yeu-thich-nghe-ke-chuyen.html' title='Hai “tiểu yêu” thích nghe kể chuyện'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-5557678776525070556</id><published>2009-02-22T09:57:00.000+07:00</published><updated>2009-02-22T09:59:16.231+07:00</updated><title type='text'>Loài hoa quý và Tiên Nhân Chưởng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sư phụ Trí Duyên rất thích trồng hoa. Trước chánh điện, ngài bày rất nhiều kệ hoa, xếp hoa cảnh mà chính mình trồng lên trên; lúc Phật tử đến nghe kể chuyện xong, cũng thích đến nơi này ngắm nghía.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các loại hoa cảnh rất nhiều, có loại hoa phổ thông như nguyệt quế, hoa lan, cũng có loại hoa cảnh hiếm lạ, tiểu cũng không biết gọi là hoa gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Phật tử hình như đều biết sở thích này của sư phụ, nên khi họ lên núi nghe kể chuyện, thường thuận tay mang vài bình hoa lên cúng dường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích trồng hoa cũng chưa chắc là đã trồng tốt. Trình độ trồng hoa cảnh của sư phụ Trí Duyên ở mức thường thường, thỉnh thoảng lại làm cho các loại hoa quý khô héo. Chỉ vì thường có người dâng hoa, nên giàn hoa trước Phật đường không thấy ít đi mà trái lại càng ngày càng nhiều thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong trấn Diểu có một ông Phật tử già họ Nhạc; ông vốn ở thành thị, nhưng sau khi về hưu thường đến thị trấn nhỏ này. Nghe nói, lúc trước ông làm việc có liên quan đến cây cỏ nên có cùng sở thích với sư phụ Trí Duyên, chỉ là trình độ trồng hoa của ông cao hơn sư phụ nhiều, thậm chí chuyển thành hiệu ích kinh tế, ông chuyên môn trồng những loại hoa bán chạy đem xuống chợ bán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nọ, ông Nhạc đến chùa nghe kể chuyện, đem lễ vật đến dâng lên sư phụ, là một chậu hoa nhỏ, trong trồng một cành cây nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu không biết gọi đó là hoa gì, nhưng thấy sư phụ Trí Duyên rất đỗi vui mừng, nghĩ chắc đó là loài hoa quý hiếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nhạc nói với tiểu, loại hoa đó mua từ rất xa mang về, khi hoa nở khoe màu sắc sặc sỡ, nhưng loài hoa này rất khó dưỡng. Ông đặc biệt đem tới một quyển sách, chỉ cho sư phụ biết trong đó có vài trang nói về phương pháp dưỡng hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ Trí Duyên vui mừng nhận sách. Sau khi ông đó đi khỏi, sư phụ ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cẩn thận xem, rồi theo đó đem chậu hoa đặt tại nơi có nhiều ánh sáng, cẩn thận chọn loại đất, nước và vật liệu dưỡng hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư phụ còn ghi vài điều về thời gian tưới nước bón phân, bảo tiểu nhớ nhắc nhở, kẻo sư phụ quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chậu hoa đó được dưỡng hơn tháng, chưa đến lúc hoa nở thì đã khô héo. Sư phụ rất thất vọng, chỉ còn cách bỏ đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày kia, dọn giàn hoa, tiểu đột nhiên phát hiện bên dưới có một chậu hoa Tiên Nhân Chưởng nằm lăn lóc, mà nửa tháng trước do không thấy, tiểu cứ ngỡ là ông Nhạc đã đem đi đâu hay là hoa bị rớt dưới giàn. Tiểu liền tưới nước cho hoa. Vài ngày sau, hoa liền xanh tươi như thường lệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có loài hoa được tận tâm vun bồi, chưa tới tháng đã bị khô héo; có loài hoa bị bỏ lăn lóc hơn nửa tháng vẫn cành lá xanh tươi. Tiểu hỏi sư phụ Trí Duyên, làm sao mà Tiên Nhân Chưởng không bị khô héo? Sư phụ đáp, do vì Tiên Nhân Chưởng sống trên sa mạc, quen với việc khô hạn, nên không cần nước vẫn sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ra, khốn khó không phải là nghịch cảnh, giống như hoa Tiên Nhân Chưởng sống trên sa mạc, do vậy mà sức sống càng thêm mãnh liệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta đang sống trong cảnh khốn khó, có thể nên tự nói với mình rằng, tôi có thể vì thế mà trở nên lớn mạnh hơn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-5557678776525070556?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/5557678776525070556/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/02/loai-hoa-quy-va-tien-nhan-chuong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/5557678776525070556'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/5557678776525070556'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/02/loai-hoa-quy-va-tien-nhan-chuong.html' title='Loài hoa quý và Tiên Nhân Chưởng'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4790752764990597862.post-4155466479006805082</id><published>2009-02-22T09:55:00.002+07:00</published><updated>2009-02-22T09:57:00.365+07:00</updated><title type='text'>Giới Trần xem pháo hoa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sư đệ Giới Trần là một chú tiểu dễ thương. Đối với người ngoài, chú hay mắc cỡ, e thẹn, chỉ cần nói vài câu với các thí chủ là mặt chú đã đỏ như gấc, nhưng chú lại được chú ý nhất chùa, các thí chủ khấn Phật xong, thế nào cũng hỏi thăm tiểu Giới Trần vài câu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy năm nay, tiểu Giới Trần lớn thêm vài tuổi, cũng bớt đi tánh e thẹn, song chú không quen thổ lộ quan điểm của mình. Dù vậy, chú có một sở thích mà cả chùa ai cũng biết, đó là thích xem pháo hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gặp khi lễ hội, Giới Trần thường leo lên nơi cao nhất của chùa, nhìn về hướng trấn Diểu, vui vẻ xem người dân dưới trấn bắn pháo hoa. Khi pháo hoa từ dưới đất vọt mạnh lên không trung, tủa ra những sắc màu đẹp mắt, niềm vui trên gương mặt của chú còn sáng hơn cả ánh pháo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ lần nọ, mấy chú tiểu chùa hay tin siêu thị nhỏ dưới trấn mừng lễ tròn năm khai trương, nghe nói họ chuẩn bị một vài hoạt động, còn mua rất nhiều pháo, nhất định là sẽ có tiết mục bắn pháo hoa. Quả thật, đây là dịp tốt để Giới Trần xem cho no mắt, vì trước đó pháo hoa chỉ được bắn vào lúc giữa đêm giao thừa, không thể xuống núi xem, lần này các chú còn có thể đi dạo trấn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày lễ mừng tròn năm của siêu thị, Giới Sân bận việc, nên chỉ có Giới Ngạo dẫn hai tiểu sư đệ xuống trấn xem pháo hoa. Mấy chú đi chơi đến gần tối mới về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua mấy bữa sau, Giới Sân chợt nhớ chuyện xem bắn pháo hoa, lúc ăn cơm, bèn hỏi: Bữa xem bắn pháo hoa chắc đẹp lắm phải không, kể cho huynh nghe đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới Trần không hồ hởi như mọi khi, hắn nói: Pháo hoa không đẹp như em tưởng tượng, sau đó bận xem các trò vui khác nên không nhớ rõ lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ra, hôm đó là ban ngày, Giới Trần thích xem pháo hoa, chỉ là pháo hoa được bắn vào ban tối, ánh sáng rực lên giữa màn đêm, còn ban ngày thì ngoài âm thanh ra, pháo hoa chẳng có màu sắc gì đặc biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều người hy vọng có cơ hội phóng ánh sáng của mình để thu hút sự chú ý của mọi người. Nhưng xem ra, nếu chỉ biết cách phóng không thôi chưa đủ, mà quan trọng còn phải biết cách để chiếu sáng vào lúc nào, vào nơi nào, như vậy thì ánh sáng mới tỏa ra hết sắc màu của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4790752764990597862-4155466479006805082?l=quanchaotrang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/feeds/4155466479006805082/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/02/gioi-tran-xem-phao-hoa.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4155466479006805082'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4790752764990597862/posts/default/4155466479006805082'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quanchaotrang.blogspot.com/2009/02/gioi-tran-xem-phao-hoa.html' title='Giới Trần xem pháo hoa'/><author><name>Little Daisy</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-X3UiQ42hGnA/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACi8/upowi6Rb45g/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
